Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 2.2


Thê thảm trong thảm thương, nhớ lại năm đó nghe nói có ngôi sao ca nhạc nào đó đến Thành Đô, tôi cực kỳ hứng thú bốn giờ sáng đã rời giường, năm giờ bỏ chạy đến sân bay chờ, một đám người đỏ mắt nhìn từng người đi ra sân bay, ngoại trừ tôi ai cũng đều căng con mắt rướn cái cổ dài như đà điểu thét chói tai, kết quả, một người mang giày cao gót, quệt quệt son môi, lão thái thái so với phù dung tỷ tỷ còn hơn cả phù dung tỷ tỷ, mắt hai mí giả khoe khoang phong thái chợt xuất hiện trước mặt mọi người.

Tâm tình của tôi lúc này còn tệ hơn so với lúc đó, một chậu nước lạnh xói xuống đầu, chạy xuống đáy lòng, lạnh thật lạnh thật. Bất quá, cái tính tình có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh của tôi lại một lần nữa phát huy tác dụng to lớn, tôi vững vàng có chút lung lay, rốt cuộc cũng không ngã xuống, chỉ run rẩy chỉ vào tửu lão đầu mặt nhiều nếp nhăn cả con mắt lông mày cũng không phân ra rõ ràng nói lắp bắp:

“Ngươi, ngươi —— “

Lão nhân dĩ nhiên còn bình tĩnh hơn tôi nhiều, cầm cái khoăn voan đỏ nói :

“Công chúa a, người sao lại không giữ kĩ cái khăn voan đỏ của mình chứ? Còn bay lên trên mặt của ta này.”

Tôi trầm mặc rồi trầm mặc, khoăn voan đỏ không phải của hắn, vậy hắn hẳn không phải là tiểu thái tử ca? Tôi nghe nói lại, rằng tiểu thế tử này cùng lắm là hai mươi lăm hai mươi sáu, nếu già đến mức này thì có chút thấm nhanh thật.

Lão nhân tự giới thiệu nói:

“Lão phu là trưởng tộc của An Lăng gia, hôm nay đến đây là để làm chủ hôn cho thế tử cùng ngài. Vì vậy mặc hồng bào tỏ chút vui mừng, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của công chúa, phải chăng có điều gì hiểu lầm?”

Tôi nặng nề thở phào một cái, vội khoát tay nói: “Không có không có.”

An Lăng tộc trưởng nghe vậy ra vẻ tốt lành và cười cười, “Vậy mời công chúa chuẩn bị bái đường.”

Tôi nhe răng cười ngọt ngào, gót chân cũng không động. Bái đường thì được, mà phu quân ta đâu ?

An Lăng tộc trưởng dường như cũng phát hiện khác thường, lườm mắt lên đại đường, vân đạm phong khinh nói:

“A, công chúa thứ lỗi. Tiểu thế tử đột nhiên có chút công vụ quấn thân, không về kịp lúc. Nhưng giờ lành lại không thể bỏ qua, vì vậy chỉ có thể đành mời “tiểu cát ca*” tạm thời thay thế tử bái đường thành thân”

*tiểu cát ca: đó là nguyên văn, ý bảo vật may mắn cát tường ấy, nhưng lại không may cho Chi tỉ là nó lại là con gà.

Dứt lời, gà trống đại ca cũng vừa vặn “cục tác” kêu hai tiếng, khí thế oai phong lẫm liệt đứng dậy đi đi lại lại xung quanh mào gà trên đại đường.

Lúc này tôi mới nhìn rõ, thì ra trước ngực gà trống ca còn có đeo hồng hoa, mụ nội nó đâm ngàn nhát đao, nó chính là cái đồ “cát ca” bỏ đi? Muốn tôi cùng gà trống bái đường thành thân? Lạ lùng!

Mục vương phi ngồi trên kia âm trầm cười quái dị:

“Công chúa thực tình lượng thứ. Tiểu nhi bị Hoàng thượng trọng dụng đi làm chút công vụ, chúng tôi làm cha mẹ cũng không thể ngăn cản, vừa khéo lỡ mất ngày đại hôn, lão thân vốn định dời lại ngày thành hôn, ai ngờ công chúa khăng khăng muốn ở lại khách điếm, Hoàng Thượng giận dữ nói không ra thể thống gì, cho nên… Ai! Thật oan uổng cho công chúa.”

Lời nói, nói rất quang minh chính đại.

Tôi nghe rất rõ ràng. XX nàng cái XX, công vụ quái gì? Tôi nghe Kỳ nhi nói hôn sự này là do Lạc diên đế tự mình hạ chỉ, lại liên quan đến đại sự bang giao của hai nước, mấu chốt ở chỗ Hoàng đế phái tân lang quan đi lo liệu một chút, cái này không phải tự tát cho mình cái tát sao? Còn chưa nói đến tên An Lăng Nhiên này tước vị chưa được phong, toàn bộ quan lại Lạc Vân quốc đều chết hết rồi sao?

Sự thật chứng minh, lòng dạ nữ nhân, thật sự như mò kim đáy biển.

Độc nhất, cũng thật là lòng dạ đàn bà.

Mục vương phi này câu câu chữ chữ đều là cảnh cáo, đòi lại thể diện lúc công chúa ở trong khách điếm. Cái ra oai phủ đầu này còn nói cho vị công chúa được nuông chiều như tôi biết, vào cửa Mục vương phủ phải vứt bỏ cái giá của một công chúa, an an phận phận làm người vợ tốt, tính cách xấu trước kia cũng phải sữa theo tính tình mẹ chồng, sữa chữa lỗi lầm. (sửa thượng nhất sửa)

Cho dù tính tình tôi có dịu dàng, có thích ứng trong mọi hoàn cảnh, gặp chuyện bực mình này, cũng không kìm được tức giận. Đang chần chừ xem phản kích như thế nào, định bác bỏ cái sĩ diện kia, Kỳ nhi ở bên cạnh tôi đã lên tiếng trước.

“Khổ tâm của Vương phi công chúa chúng tôi đương nhiên biết được, có điều nô tì không hiểu, cho dù Phò mã thật sự có việc bỏ không được, sao lại có thời gian sắp xếp “cát ca” thay? Theo nô tì biết, tân lang ra ngoài chưa về hay đã đi ngao du hơn một năm, tân nương chết không chịu rời đi nên mới thỉnh cầu cát ca bái đường. Hiện tại phò mã ra ngoài chưa về hay vẫn còn đang ngao du?

Kỳ nhi lộp bộp nói xong, tôi đã sớm lệ nóng doanh tròng, nếu không vì có ánh mắt của nhiều người nhìn, tôi nhất định nắm tay cô ấy hô to một tiếng “Cám ơn”. Từ lúc tôi vừa tỉnh lại phát hiện nha đầu này nhanh mồm nhanh miệng, thanh khiết thông minh, cô ấy một mình thâm nhập vào các quán trà ở kinh thành, thu thập tin tức Mục vương phủ, học tập phong tục Trung Nguyên, lúc thấy nàng bắt chước nghiêng đầu ngửa cổ ngâm thơ tôi đã phát hiện, cô ấy không đơn giản! Tuyệt đối không đơn giản! Bát quái như vậy, bà tám như vậy, nếu ở hiện đại, không tham gia vào đội chó săn thật sự rất rất rất rất ~ đáng tiếc!

“Láo xược!” Mục vương phi vỗ án đứng dậy, ánh mắt sáng quắc, “Ta và công chúa nhà ngươi nói chuyện, ngươi chen mồm vào làm gì ?”

Nghe xong những lời này, tôi không thích tí nào. Người ta thường nói, đánh chó phải xem mặt chủ, mặc dù Kỳ nhi có chửi mắng tiểu thế tử đi ngao du có hơi quá đáng, nhưng bộ dạng như muốn ăn thịt người của Mục vương phi rõ ràng muốn nhắm về tôi, cho nên tôi không thể không lấy biện chế biện.

“Vương phi chớ giận, Kỳ nhi lỗ mãng. Song lời của nàng cũng có ba phần đạo lý, bổn cung rất sợ gà trống, việc bái đường…hay là chờ tiểu thế tử trở về đi.” Tôi cố ý nhấn mạnh mấy chữ “bổn cung” và “Tiểu thế tử”, muốn từ trên mặt chữ khiến cho vị Vương phi đui mù này nhìn rõ sự thật, con của bà đang với cao ta !

“Kỳ nhi, đi thôi!” Dứt lời, tôi cứ nghênh ngang mà đi, mới đi đến cổng lớn, bị Mục vương quát lại:

“Công chúa dừng bước.” Giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mười phần bá đạo uy phong, chân tôi cứ run rồi run, trước sau vẫn không bước ra ngoài.

Phía sau truyền tới giọng nói trầm khẽ của Mục vương:

“Nghe nói công chúa rất hiểu lễ nghĩa, nên mới chủ động xin đến Trung Nguyên ta giết giặc. Chuyện hôm nay, do Mục vương phủ ta làm không thỏa đáng, nhưng tiểu vương cho rằng, công chúa chấp nhận sớm bái đường thành thân là cách hay nhất, dù sao…không nên vì hôn lễ chậm trễ mà ảnh hưởng đến bang giao hai nước”.

Lời này nói ra hợp tình hợp lý, thành khẩn tận tâm, mặc dù có chứa yếu tố uy hiệp, nhưng tạm thời tôi không tìm được lí do cự tuyệt.

“Vậy bổn cung” tôi lòng còn sợ hãi nhìn nhìn gà trống đại ca trên mặt đất, không tự chủ được gõ gõ, “Bổn cung cứ cố mà bái lạy đi.”

Bố mẹ chồng vô cùng vui vẻ, tôi cam lòng không muốn cũng phải quỳ xuống, dập đầu, kết thúc buổi lễ.

Ai có thể biết, một lạy này, thành thiên cổ hận.

493974c0dp7jrqng

Advertisements

3 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 2.2

    • Cảm ơn bạn đã comment động viên! Truyện này tiến độ khá chậm, do bạn editor đang thời kỳ đại học nước rút 😦 Mong bạn hiểu và tiếp tục ủng hộ truyện nha ^^

  1. Mấy chương sau hứa hẹn sẽ hấp dẫn vô cùng. Ngày mai sẽ có chap mới, tớ đang rất tranh thủ, có bao nhiêu đăng bao nhiêu. Truyện xuyên không nhưng lại khá hài giống motype của Ca tẫn đào hoa nên rất dễ đọc.MỘT MÌNH ÔM SHOW BỘ NÀY nên không thể nhanh được, nếu bạn nào có ý định giúp một tay thì để lại mail hé. RIÊNG MÌNH VỚI MỤC TIÊU LÀ GIẢI TRÍ MÌNH CAM ĐOAN: SẼ KHÔNG DROP TRUYỆN, LÀM BAO NHIÊU MÌNH ĐĂNG BAO NHIÊU! THÂN MẾN!

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s