Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 3.2


Tôi giật mình từ trên giường nhảy dựng lên, bất quá cũng không tốt, tiếng đập cửa này là từ của lớn truyền đến, kèm theo, còn có tiếng gọi ngọt ngào của Kỳ nhi :

“Công chúa, nên rời giường rồi.”

Tôi lau một phen mồ hôi lạnh trên đầu, “Đến đây”.

Mở cửa trước, tôi quay đầu lại ngắm nhìn cửa sổ đã bị mở một nửa, bên ngoài trăng sáng sao thưa, dựa vào ! Lúc này rõ ràng vẫn là buổi tối, sao Kỳ nhi lại kêu tôi rời giường.

Ở trước cái gương đồng, tôi miễn cưỡng ngáp một cái lần thứ mười hai.

Đang chuyên tâm giúp tôi bới tóc Kỳ nhi nhìn thấy hai cái đồng tiền lộ ra xinh xắn, “Chắc tại tối hôm qua công chúa ngủ không được ngon?”

Tôi lặng lẽ cười một tiếng, ngoài miệng nói : “Không tồi không tồi”. Trong lòng cũng đã kêu rên một trăm lần, tôi vốn không ngủ có được hay không ? Bị vị đại ca mắt phượng đẹp trai làm phiền, còn chưa kịp chuẩn bị ngủ tiếp đã bị ngươi mang theo ba tiểu nha hoàn hùng hùng hổ hổ tới gọi – rời giường.

Tôi lần đầu chứng kiến cổ nhân chải tóc, đương nhiên ngạc nhiên gấp trăm lần, mở to mắt nhìn chằm chằm Kỳ nhi trong gương đồng, chọc cho ba tiểu nha hoàn cười đến rơi nước mắt. Tôi cũng không so đo tính toán, chỉ nghe Kỳ nhi nói, Trung Nguyên không giống ở quê nhà, chải tóc cũng không giống nhau. Tôi nghe xong mới phát giác hôm nay Kỳ nhi cũng không chải tóc thành bím, ngược lại giống mấy tiểu nha hoàn bình thường, chải búi tóc thành hình ngọc thố đính ở trên đầu, trâm hoa1, điếu trụy2, ngay cả vòng tay và quần áo đều cùng ba người kia giống nhau như đúc, bất quá Kỳ nhi của tôi trời sinh lanh lợi, lại là tâm phúc của vị công chúa xấu số trước kia, so với ba nàng tự nhiên là ba phần xuất chúng hơn.
[1]
image002

[2] Hình như cái này không phải là dây chuyền đeo cổ mà hình như đeo trên trán thì phải.

image003

Thế nhưng so với cái kiểu đầu đầy tóc tối hôm qua, tôi cảm thấy kiểu tóc này thiếu đi bảy phần linh khí, hơn ba phần cũ kĩ. Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thổn thức, quả nhiên bước vào cửa Mục vương phủ, chính là người của Mục vương phủ, mà ngay cả nha đầu, cũng lấy gà theo gà lấy chó theo chó.

Đầu óc đang ngao du đến lợi hại, tôi tự nhiên cảm thấy suy nghĩ trầm xuống, kéo cái cổ cũng không thể nhúc nhích theo.

Nhìn búi tóc phượng hoàng to đùng trên đầu trong gương, cùng đủ loại các thứ lay động, thoa cài tóc ngọc trai của công chúa, tôi líu lưỡi nói :

“Không cần phải mang tóc giả nặng như vậy chứ? Đổi cái khác được không?” Bộ dạng này thật đúng là giống một con chim công.
Kỳ nhi mở to mắt, “Đương nhiên không được!”

Một hồi nháy mắt ra hiệu Kỳ nhi mới xoay người nói nhỏ với tôi :

“Chắc công chúa đã quên, lúc ở nhà mẹ đẻ, chúng ta đặc biệt mời người từ Lạc Vân quốc đến dạy người, nữ tử xuất giá phải tuân thủ tam tòng tứ đức. Trong tứ đức này dung nhan* của phụ nữ chính là điều quan trọng nhất.”

*Công dung ngôn hạnh.

Da mặt tôi run lẩy bẩy, khóe mắt liếc qua ba tiểu nha hoàn, vội vàng giả bộ cười to ra vẻ như đã hiểu.

“Ha ha, làm sao lại không nhớ hả, ha ha ha!”

Chuyện tôi “mất trí nhớ” chỉ có mình Kỳ nhi biết rõ, bằng không bị ba người của Mục vương phủ này nghe thấy, nói không chừng có ngày truyền tới trong lỗ tay của bà Mục vương phi nham hiểm kia, thế thì…không phải rất tuyệt vời sao.

May mắn là, Kỳ nhi rất dễ lừa, tôi nói tôi mất trí nhớ nàng cũng tin, đúng là một đứa nhỏ ngu ngốc chỉ biết bảo hộ chủ nhân, cũng không định bán đứng tôi nói cho người của Mục vương phủ chuyện công chúa bị “mất trí nhớ”, tại hạ bất tài, cũng may kiếp trước học chuyên ngành nghiên cứu cổ văn, biết được chút ít tập tục của cổ nhân :

Con gái trước khi xuất giá, trong nhà nhất định phải mời chị dâu hoặc mẫu thân đại loại là trưởng bối đến chỉ dạy con gái, sau khi xuất giá phải ưng thuận hiếu kính với cha mẹ chồng, hầu hạ trượng phu, phải đoan trang hiền thục như thế nào, phải làm một thê tử tốt ra sao.

Đương nhiên, hay nhất là ở phía sau, chị dâu hoặc mẫu thân sẽ lấy một ít đông cung đồ dạy con gái làm sao nối dõi tông đường. Lạc Vân quốc so với tập tục bộ lạc của công chúa khác xa một trời một vực, nói vậy chính là như vậy, đổ mồ hôi mới có thể đặc biệt từ Lạc Vân quốc mời một người trên danh nghĩa là “cô” đến dạy công chúa tam tòng tứ đức.

Nói tới tứ đức này, tôi cũng tính như là biết được một phần, vì thế nhanh chóng khoe khoang học vấn để loại bỏ nghi ngờ trong lòng mấy tiểu nha đầu.

“Phụ dung ta biết ta biết, trong tứ đức còn có phụ đức, phụ ngôn, phụ công.”
(như đã nói ở trên)

Tôi bắt đầu đếm ngón tay, Kỳ nhi vừa lòng mà gật gật đầu : “Công chúa là kim chi ngọc diệp, phu nhân lại là Vương phi, lần đầu tiên người đi thỉnh an, đương nhiên phải ăn mặc trang trọng một chút mới xứng với thân phận của hai người.”

Tôi nhếch miệng không nói, không ngừng gật đầu, ấn tượng tốt trong lòng đối với Kỳ nhi bất giác lại tăng thêm ba phần.

Tiểu nha đầu dâng trà bên cạnh nói:

“Nếu thiếu phu nhân đã hiểu rõ, vậy cần phải nhanh lên, phòng bếp đã chuẩn bị tốt củi lửa.”

Tôi nháy mắt mấy cái, có chút không tin vào lỗ tai mình.

“Đùa đấy hả?” Củi lửa? Chẳng lẽ Lạc Vân quốc bọn họ có thói quen tắm rửa lúc sáng sớm ? Ách ~ phải chi có thời gian rảnh rỗi, tôi tình nguyện trở về phòng ngủ thêm một lát.

Một tiểu nha hoàn khác thấy tôi hỏi vậy, trái lại thể hiện thái độ khá tốt.

“Thiếu phu nhân chỉ mới đến, đại khái có điều không biết, cô dâu mới của Lạc Vân quốc chúng ta điều phải tự tay mình pha trà cúng bái bài vị tổ tiên và cha mẹ chồng, hành lễ như vậy mới được cho là có hiếu đạo”.

Ai phát minh ra cái quy tắc biến thái này hả ? Ngủ cũng không cho tôi ngủ một giấc ngon, lại bắt tôi đi xuống bếp tự mình nấu nước pha trà cho bọn họ?!

Kỳ nhi thấy tôi trừng trừng mắt, lại kéo kéo ống tay áo nhẹ giọng nói:

“Công chúa không phải vừa mới nói sao? Tứ đức chính là phụ đức, phụ ngôn, phụ dung và phụ công. Phụ đức, phụ ngôn Mục Vương phi từ lúc cưới người làm dâu đã cho người dò la rõ ràng, phụ dung này nô tì đã giúp người trang điểm tốt lắm, còn phụ công… thì cứ dựa vào chính bản thân của người đi.”

Dứt lời, Kỳ nhi lại vỗ vỗ bả vai của tôi coi như an ủi, đưa lưng về phía ba tiểu nha đầu cho tôi một cái nháy mắt khó hiểu. Nhất thời, tôi có cảm giác kinh khủng của một kẻ trộm thuyền bị bẽ mặt.

Ngoại trừ châm trà lạy tổ tiên, phụ công này…sẽ không còn cái gì không tốt đang chờ tôi đó chứ ?

493974c0dp7jrqng

Advertisements

2 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 3.2

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s