Không xứng

Không xứng – Chương 9


Chương 9

Lần đầu tiên gặp Quý Hàm, Trầm Khánh Khánh mới 19 tuổi, vừa bị tai nạn giao thông.

Khi ấy Quý Hàm là một sinh viên y khoa, đúng lúc đang thực tập tại bệnh viện, lại vừa mới luân chuyển đến khoa chỉnh hình học tập. Bác sĩ Thái hướng dẫn anh trùng hợp lại là bác sĩ phụ trách Trầm Khánh Khánh. Mỗi ngày Trầm Khánh Khánh đều có thể nhìn thấy Quý Hàm theo bác sĩ Thái ra ra vào vào trong phòng bệnh.

Trầm Khánh Khánh bị tai nạn giao thông rất nghiêm trọng. Mất cả tuần cấp cứu cứu chữa, thông báo bệnh tình nguy kịch những ba lần. Cuối cùng, khi đến trước quỷ môn quan, cũng được kéo ngược trở về.

Lúc tỉnh lại, người cô gặp đầu tiên không phải cha mẹ, mà là Quý Hàm. Cũng khó trách sau này Trịnh Thị lại nói cô gặp tình tiết con chim non.

(Chắc các bạn cũng biết con chim non khi mở mắt ra nó sẽ nhận con chim đầu tiên nhìn thấy là mẹ của nó)

Quý Hàm tạo ấn tượng đầu tiên cho người khác ở thanh tú, mặt mũi sạch sẽ như con gái. Nhưng mỗi lời nói, cử chỉ của anh tuyệt không nữ tính. Trên người anh có một loại khí chất làm người ta mê muội: khí chất của hoa sen – gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Khi Trầm Khánh Khánh vừa tỉnh lại, chủ yếu là Quý Hàm chịu trách nhiệm chăm sóc cô. Mỗi ngày đều quan sát, ghi chép bệnh tình của cô. Anh rất cẩn thận, rất nghiêm túc. Đôi mày luôn vô tình mà chau lại, khi nói chuyện sợ cô nghe không rõ, anh không ngại phiền hà lặp lại từng chữ từng chữ một. Ban đầu cô chưa thể nói chuyện, suy nghĩ cũng mơ hồ. Để hiểu được ý muốn của cô, Quý Hàm đã phải mất nhiều công sức. Cô quan sát rõ ràng trời đang vào tháng mười hai giá rét, nhưng trên khuôn mặt của Quý Hàm lại bao phủ một tầng mồ hôi mỏng. Từ trên người Quý Hàm, cô cảm thụ được ấm áp, loại ấm áp khiến cô luôn hoài niệm.

Dần dần, Trầm Khánh Khánh bắt đầu hiểu rõ Quý Hàm.

Anh là sinh viên tiêu biểu của học viện y khoa, được giáo sư rất coi trọng. Tương lai có thể phát triển ở khoa chỉnh hình hoặc khoa ngoại tim mạch. Anh thích màu xanh biếc. Ngày ấy, khung xương anh càng gầy, càng mỏng manh hơn so với bây giờ. Làn da rất trắng, dáng người cao ráo, thường mặc áo sơ mi xanh, lại khoác thêm áo blouse trắng, vô cùng sạch sẽ. Mỗi khi đi trên đường hấp dẫn biết bao nhiêu ánh mắt của các cô gái trẻ.

Lúc đó không cần nói nhiều, chỉ biết có một cô gái học viên ở Bộ Tư Lệnh thích Quý Hàm, nhưng không dám theo đuổi anh nhiều. Rất nhiều người thấy anh kiêu ngạo, nhưng tất cả điều đã hiểu lầm anh. Thật ra anh rất xấu hổ, nên vẫn chưa có bạn gái. Từ trước đến nay Quý Hàm không nói nhiều, giọng nói hơi trầm, nói chuyện rất rõ ràng, luôn luôn không nóng vội, thường ít cười. Khi cười rộ lên có một lúm đồng tiền nho nhỏ. Khi anh theo thói quen nghiêng đầu viết, nửa mặt phải anh lúc ấy là đẹp nhất.

Nhưng Trầm Khánh Khánh có ưu thế may mắn hơn, chỉ cần cô gặp chút tình huống bất thường, Quý Hàm chắc chắn sẽ lập tức xuất hiện. Chính cô cũng thấy chẳng có gì, nhưng mẹ cô lại vô cùng căng thẳng. Mặc dù phẫu thuật thành công, nhưng bác sĩ Thái nói rất nguy hiểm, nếu chậm chút nữa thì đã không cứu được, nên chỉ cần Trầm Khánh Khánh xảy ra vấn đề nhỏ mẹ cô liền gọi lớn: “Bác sĩ Quý! Bác sĩ Quý!” Vậy nên, đến khi có thể xuống giường đi lại, Trầm Khánh Khánh đã rất quen thuộc với Quý Hàm. Thỉnh thoảng lúc kiểm tra phòng bệnh, hai người thường hay nói đùa. Quý Hàm da mặt mỏng, đa số toàn bị Trầm Khánh Khánh trêu đùa, không thể nói lại.

Trầm Khánh Khánh thích Quý Hàm. Loại yêu thích này rất thanh đạm, có khi Quý Hàm cho cô cảm giác, sạch sẽ, thông suốt, thấu đáo giống như người nhà.

Bước ngoặt khiến Trầm Khánh Khánh thật sự động lòng, muốn nắm lấy Quý Hàm cũng là do bạn học cùng trường của cô – Đàm Mộ Văn ban tặng.

Đàm Mộ Văn và Trầm Khánh Khánh quan hệ thân thiết từ hồi trung học, sau đó thi cùng một trường đại học với cô, hai người liền học cùng một khoa. Vậy nên khi cô đến thăm Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng phát giác Đàm Mộ Văn hóa ra có dụng ý khác. Cô ta nhìn chòng chọc Quý Hàm. Sau khi nghe ngóng biết được mẹ Quý Hàm làm ở trong Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và điện ảnh (SARFT), bố lại là quan lớn ở bộ xây dựng, Đàm Mộ Văn muốn thành công, chức vị của mẹ Quý Hàm vừa vặn là con đường tắt cô ta luôn tha thiết mong chờ. Hơn nữa con người Quý Hàm vốn hấp dẫn như vậy, Đàm Mộ Văn muốn một mũi tên trúng hai đích, vì thế càng ngày càng thường xuyên lui tới phòng bệnh.

Quan hệ của Đàm Mộ Văn và Trầm Khánh Khánh cũng không thân thiết như vẻ bề ngoài. Trầm Khánh Khánh vốn mồ côi cha, gia cảnh xuất thân không tốt, ngoại hình ‘xinh đẹp không đủ nhưng lãnh diễm có thừa’. Đàm Mộ Văn gia cảnh giàu có, trước nay thích ăn mặc như công chúa, diễm mĩ động lòng người, được rất nhiều người ái mộ. Phong cách hai người khác xa nhau. Trong lòng Trầm Khánh Khánh hiểu rõ, Đàm Mộ Văn ở cùng cô để thỏa mãn thói ham hư vinh to lớn của cô ta. Từ nhỏ Trầm Khánh Khánh đã hiểu được người với người chênh lệch là như thế nào. Cô không có số mệnh tốt, do đó chỉ có thể dựa vào bản thân, suy nghĩ và trí tuệ của cô cũng trưởng thành hơn so với những người cùng tuổi. Vậy nên cho dù Đàm Mộ Văn lợi dụng cô, cô cũng lợi dụng lôi kéo các mối quan hệ của Đàm Mộ Văn. Mỗi người một mục đích, thật tình cũng chẳng có gì gọi là giả với không giả.

Nhưng liên quan đến Quý Hàm, Trầm Khánh Khánh nghĩ anh bị người lợi dụng nên phiền muộn không kể xiết, vì thế hạ quyết tâm.

Thật ra lúc đó cô có thế nào thì cũng chưa phải là đứa nhỏ trưởng thành, cũng chẳng có nhiều mưu kế. Đơn giản chỉ là lúc Đàm Mộ Văn quấn quýt lấy Quý Hàm, đột nhiên giả vờ nhức đầu đau chân. Tai nạn giao thông làm cô bị thương đầu và chân, cô mới kêu đau một tiếng, Quý Hàm sẽ chạy tới thật khẩn trương, sau đó kiểm tra lớn nhỏ một hồi. Quá tam ba bận, Đàm Mộ Văn cũng đã nhận ra. Bề ngoài hai người rất tốt, nhưng lại có khoảng cách vô hình. Số lần Đàm Mộ Văn tới ít đi, mặc dù lổ tai Trầm Khánh Khánh được thanh tịnh, nhưng cô biết cô gái này sẽ không bỏ qua như vậy.

Sau khi Trầm Khánh Khánh xuất viện liền chạy đến đại học y tìm Quý Hàm, cảm ơn anh đã chăm sóc, mời anh ăn cơm, sau đó nhân tiện đi xem phim. Quý Hàm vừa phải thực tập vừa phải chăm lo bài vở, gấp gáp không thể tưởng tượng được. Trầm Khánh Khánh và Trịnh Thị – bạn cùng phòng anh cùng nhau sắp xếp cho anh một thời gian biểu làm việc và nghỉ ngơi. Sau đó thường tìm anh, một lần cơm nước xong Quý Hàm đi thanh toán, điện thoại di động của anh đặt trên bàn, Trầm Khánh Khánh tâm vừa chuyển, thừa dịp bỏ vào trong túi xách. Lúc Quý Hàm quay đầu lại phát hiện không thấy điện thoại còn tưởng bị trộm khi trên xe buýt.

Sau khi trở về, Trầm Khánh Khánh lập tức xem hộp thư tin nhắn của Quý Hàm. Đàm Mộ Văn thật sự vẫn chưa hết hy vọng, mỗi ngày gửi cho Quý Hàm không biết bao nhiêu tin nhắn. Quý Hàm trả lời rất ít, dù sao anh cũng bề bộn nhiều việc, lời lẽ dường như cũng khá lãnh đạm. Trầm Khánh Khánh cảm thấy hơi buồn bực, nhất là vừa thấy được một câu: Nếu anh vẫn chưa có bạn gái, có thể để ý đến em chứ?

Hừ lạnh một tiếng, cô liền thay Quý Hàm cắt đứt ý niệm trong đầu cô ta: bạn gái tôi có thai rồi.

Không ngờ ba ngày sau, khi cô tới bệnh viện kiểm tra lại thì thấy ở bên kia, Đàm Mộ Văn vẻ mặt kích động nói với Quý Hàm điều gì đó. Quý Hàm vẫn cau mày không nói lời nào. Trầm Khánh Khánh đến gần mới nghe được rõ hơn một chút. Cái gì mà người anh thích có phải là Trầm Khánh Khánh, cô ấy không phải như anh thấy, cô ấy trước nay luôn giả tạo, mọi người trong lớp đều biết cô ấy rất có tâm kế…

Trầm Khánh Khánh không ngừng cười lạnh, nếu nói đến tâm kế Đàm Mộ Văn cũng không kém hơn cô, cô coi trọng Quý Hàm cũng là thật lòng hơn ấy chứ!

Khi Trầm Khánh Khánh nghe đầy lỗ tai, bỗng đứng ra. Đàm Mộ Văn đưa lưng về phía cô nên không thấy được, chỉ chốc lát Quý Hàm cũng nhìn thấy cô, lúc này Đàm Mộ Văn còn ở đó nói không ngừng, Quý Hàm cũng không phản bác.

Thời khắc nước mắt cô rơi cũng không biết là thật hay giả, cho dù thế nào cũng là đang chảy xuống, chắc hẳn là điềm đạm đáng yêu. Vì khi chia tay Quý Hàm đã nói, nhất định anh đã bị đôi mắt ngấn lệ làm cho mù quáng.

Lúc ấy Trầm Khánh Khánh không nói hai lời quay đầu bước đi. Cô đi không nhanh, nhưng bước rất dài, bộ dáng giống như thở gấp.

Cô thầm đếm một, hai, ba…sao còn không đuổi theo? Đợi một hồi, vẫn không nghe thấy động tĩnh gì.

Ngay khi cô nghĩ Quý Hàm sẽ không chạy tới, phía sau truyền đến tiếng bước chân chạy chậm.

Quý Hàm dừng lại trước mặt cô, nhìn cô, nhưng lại không nói lời nào.

Cô vẫn ngấn hai hàng lệ, ánh mắt nhìn anh còn mang theo chút tội nghiệp.

Tính tình cô vốn bướng bỉnh, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Quý Hàm liền ngăn lại trước mặt cô không cho đi.

Cô giương mắt nhìn anh, sắc mặt của anh hơi khẩn trương, thấy Trầm Khánh Khánh trừng mình, lại không biết mở miệng như thế nào, để mặc cô trừng.

Hai người trừng mắt nhìn nhau một hồi lâu, rốt cuộc Trầm Khánh Khánh không nhịn được, cúi đầu nhìn cánh tay anh, sau đó đột nhiên ôm lấy.

Quý Hàm sửng sốt, Trầm Khánh Khánh nắm tay anh không buông, hơi cố chấp nhìn anh.

“Anh biết điều này có nghĩa gì không?” Cô nâng mắt lên như cũ, hơi hung bạo hỏi anh.

Quý Hàm cúi đầu nhìn hai tay giao nhau, bỗng nở nụ cười: “Anh hiểu.”

Thấy anh cười, trái lại đến Trầm Khánh Khánh sửng sốt: “Anh thật sự hiểu được sao?”

Anh ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú hơi hơi đỏ lên, ánh mắt mang ý cười liếc mắt cũng có thể thấy, nói: “Thực sự hiểu.” Sau đó, giơ hay tay lên, từ từ mở ra, đan vào nhau, nắm chặt.

Mười ngón tay đan vào nhau, nắm chặt.

Không biết vì sao, tỉnh cảm vốn thật lạnh nhạt lại đột nhiên bốn bề sóng dậy. Cũng không biết vì sao, những giọt nước mắt giả vờ giờ đột nhiên lại ào ào chảy thêm lần nữa.

Quý Hàm hết sức bất ngờ, lập tức phản ứng trở lại, nhưng lần tất cả túi trên người cũng không thấy khăn tay. Trầm Khánh Khánh níu áo blouse trắng của anh, tựa đầu vào vai anh, nước mắt thoáng cái làm ướt mảnh áo trắng, cô buồn bực nói: “Vừa rồi em nói với chính mình, nếu… nếu anh không đuổi theo, em cũng sẽ không tha thứ cho anh.”

Quý Hàm ngạc nhiên một chút: “Không tha thứ cho anh điều gì?”

“Không tha thứ, anh chân bước hai thuyền.”

Sau đó, cô nghe được tiếng cười trầm thấp của anh.

Thật lâu sau này, Trầm Khánh Khánh gặp lại Đàm Mộ Văn đã làm nữ phát thanh viên. Đàm Mộ Văn trào phúng nói, Quý Hàm vẫn chưa nhìn rõ bộ mặt thật của cô sao?

Trên mặt Trầm Khánh Khánh đeo kính râm, nhìn qua vân đạm phong khinh. Qua thời gian rất lâu, mới nói một câu.

Ngày trước, tôi – sai – rồi…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: khụ khụ, đọc chương này có phải có rất nhiều người thích bác sĩ Quý không? Ha ha, không nên nóng vội, không nên nóng vội, nhắc thêm lần nữa , đừng dễ dàng ngắt lời nói ai là nam chính, miễn cho lãng phí tình cảm nha ~~~ còn có quá khứ gì đó sẽ nói rõ hơn một chút.

Thuận tiện giải thích, sinh viên y khoa thực tập đều đi một vòng ở các ngành trong bệnh viện, vậy nên khi Quý Hàm xuất hiện ở khoa chỉnh hình không cần kinh ngạc nha

Cảnh tượng nắm tay kia, tôi đây là nằm mơ thấy, khi mơ thấy có cảm giác rất sung sướng nha, sau khi tỉnh dậy chạy xuống viết đến đây ~~~ viết ra giống giấc mơ như đúc ~

Lời người beta: Ôi tớ vô cùng vô cùng vô cùng…hận hận hận…bà tác giả này!!!!!!!!!!!

Lời người edit: Suỵt, không được tiết lộ ai là nam chính!!!!!!!

Advertisements

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s