Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 10


 

Chương thứ mười

Ba ngày liên tục, toàn bộ Mục vương phủ đều không được sống yên ổn.

Chẳng qua là vì lúc tiểu thế tử ăn cơm trưa bị hóc xương.

Mời đại phu, kêu nha hoàn, nấu thuốc hầm canh thông cổ họng, thắp nhang cầu phật lạy Bồ Tát… chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Mục vương phủ gà bay chó sủa.

Lại nói tới vị Trương đại phu nổi danh là Hoa Đà tái thế này, tôi thật bội phục sát đất. Trước khi hắn đến chính tai tôi nghe rõ đứa ngốc chỉ nuốt phải miếng xương cá nhỏ, đến miệng của hắn, một miếng xương nho nhỏ lại biến thành một hung khí giết người, lát sau lại nói xương cá mắc ở cổ họng sẽ làm cho hô hấp không thông, ứ đọng không khí, nhẹ thì khạc ra máu, nặng thì không thở được; trong chốc lát lại nói xương cá rất nhọn, sẽ làm yết hầu bị thương, e rằng mất máu gây ảnh hưởng đến tính mạng. Nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu không thấm vào đâu, còn chuyện rốt cuộc mảnh xương cá bị hóc có trôi xuống được không lại không thèm nhắc tới.

Túc Phương đường đường là Mục vương phi tất nhiên cũng là một người khá mạnh mẽ, nếu đổi lại là người khác thấy bộ dạng có nề nếp của Trại Hoa Đà, e là chỉ biết hoảng sợ rồi rơi nước mắt khổ sở, duy chỉ Mục vương phi tức giận đến nỗi dậm chân, rốt cuộc cũng không thèm để ý đến “phụ dung’ căng họng rống lên, tư thế này, cũng chỉ kém là không bước tới kéo áo tên đại phu kia:

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, mảnh xương cá trong họng Nhiên nhi rốt cuộc có nuốt trôi xuống được không?”

“Chuyện này ——” Trương đại phu vuốt vuốt hàm râu bạc không biết nói sao.

Mục Vương phi gằn từng tiếng, lại hỏi tiếp: “Rốt cuộc là được, hay không được?”

Trương đại phu nói: “Bây giờ cũng không dám nói được gì, chỉ cần uống hai chén thuốc, ngày mai lão phu lại đến xem xem.”

Chậc, nói tới nửa ngày rốt cuộc vẫn là không biết.

Đến lúc này, Mục vương phi cũng không nói thêm gì nữa, liền sai Lý ma ma dẫn người đi bốc thuốc, lúc đó bản công chúa cùng Kỳ nhi bị bỏ quên đang đứng ở trước cửa phòng, thấy Lý ma ma dẫn người đi ra, liền hiểu đạo lý mà nhường đường.

Ai ngờ chân vừa mới bước ra nửa bước, đã nghe Mục vương An Lăng Tiêu gọi:

“Khoan đã.”

Mọi người đồng thời xoạt xoạt đem ánh mắt quay sang nhìn An Lăng Tiêu, chỉ nghe ông nói:

“Lúc nãy con dâu ta nhất thời nóng vội, cũng bị té ngã, làm phiền Trương đại phu cũng xem giúp.”

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt lại xoạt xoạt xoạt chuyển sang nhìn tôi.

Tôi cười hắc một tiếng, lão quỷ này ngược lại rất biết làm bộ, trước mặt người ngoài ra vẻ cha chồng hiền từ.

Khoát khoát tay, tôi nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ bị dính chút bụi thôi.”

Túc Phượng rời khỏi giường đứa ngốc An Lăng Nhiên, đến bên cạnh tôi nói:

“Chút bụi này làm sao biết ít hay nhiều, lúc này Nhiên nhi bị bệnh, còn chờ con dâu ngươi chăm sóc, nếu ngươi lại có chuyện gì thì biết làm thế nào, tốt hơn hết nên để cho đại phu xem đi.”

Tôi mở to mắt, rất muốn phun nước bọt.

Con mẹ nó, không phải chỉ mắc cái xương cá thôi sao, nói cứ như là nhà tan cửa nát.

Thế nhưng suy đi nghĩ lại, tôi bất đắc dĩ bị Lý ma ma ấn ngồi xuống, để cho Trương đại phu vừa bắt mạch vừa nhìn đầu lưỡi mấy lượt. Tôi đã nói rồi, Trương đại phu là một nhân vật vô cùng lợi hại, vẽ hồ lô thành cái gáo nước, ví dụ như nói đến chuyện hù dọa An Lăng Nhiên lúc nãy, trước tiên nói mấy câu tổn thương gân cốt tôi lim dim cũng nghe được, có điều câu kết luận cuối cùng thật sự hù dọa chết tôi.

Trương đại phu nói: “Thiếu phu nhân tuổi trẻ khỏe mạnh, xương cốt rắn chắc, mấy cái kia thì không cần phải nói, lão phu chỉ sợ động thai khí.”

Trố mắt líu lưỡi!

Mọi người xung quanh đều im lặng.

Yên tĩnh trước bão tố.

Sau cùng, rốt cuộc vẫn là Lý ma ma lớn tuổi nhất, bình tĩnh được, cười nói:

“Trương đại phu nói đùa, không nói đến việc Thiếu phu nhân nhà tôi vừa vào cửa mới một ngày, nàng và thiếu gia vẫn chưa viên phòng! Nếu không, ngài lại xem kĩ lại xem?”

Tôi như bị đâm vào lưng, tâm trạng vô cùng khó chịu, trời ạ! Có khi nào Hạp Hách công chúa tôi đã từng cùng với nam nhân cuồng dã kia tư thông? Cô ta quả thật không có lương tâm, sao không nghĩ tới chuyện nếu như có mệnh hệ gì thì người phải vào lồng heo là tôi!

Trương đại phu tỏ ra không liên quan đến mình, ngược lại vô cùng lo lắng, nhẹ nhàng uống ngụm trà mới phất phất tay áo nói:

“Không cần chẩn lại, lão phu đã xem kỹ lắm rồi, Thiếu phu nhân tuổi trẻ mạnh khỏe, xương cốt sẽ mau chóng tốt thôi.”

“Không đúng” tôi nghe có chút mơ hồ, “Còn câu lúc nãy?”

Mục vương cũng nói: “Đúng vậy. Vừa rồi Trương đại phu ngươi rõ ràng có nói cái gì… thai khí?” Vì hai chữ cuối thật sự khó mở miệng, An Lăng Tiêu cơ hồ chỉ dùng đầu lưỡi kéo nhanh qua.

Trương phu vẻ mặt biến hóa rất nhanh, quét nhìn mọi người một vòng, nói:

“Ta nói nếu Thiếu phu nhân không điều trị thân thể tốt, về sau có thai có thể sẽ động thai khí, lời này có sai sao?”

Người trong phòng toàn bộ nhẹ nhàng thở ra, đương nhiên, đương nhiên người thở mạnh nhất chính là tôi.

Trương đại phu nói: “Các ngươi làm sao vậy? Nghi ngờ khả năng phán đoán của lão phu sao?”

“Không có không có”, Kỳ Nhi nãy giờ im lặng không lên tiếng vội đứng ra hoà giải nói, “Lúc chúng tôi còn ở Hạp Hách quốc đã từng nghe nói Trương đại phu ngài ‘diệu thủ hồi xuân’, hai năm trước Thất hoàng tử trúng tên độc, ai cũng nói không cứu được, chỉ có y thuật của ngài tốt. Bây giờ có thể bay có thể nhảy, còn có thể săn thú nữa!”

Trương đại phu nghe được như gió xuân phơi phới, cười ha ha, “Không nghĩ tới thanh danh lão phu cũng đã bay tới Hạp Hách quốc?”

Tôi xấu hổ một phen.

Tôi mới không tin câu nói xằng của Kỳ nhi, có điều lại nhịn không được bội phục Kỳ nhi, trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, đến cả chuyện Trương đại phu phu cô ấy cũng đã tìm hiểu rõ ràng.

Tiễn Trương đại phu về xong, con dâu đáng thương như tôi đây đương nhiên tránh không khỏi việc giúp mẹ chồng chăm sóc tiểu ngu ngốc.

Tiểu ngu ngốc vốn không có gì đáng ngại, nằm trên giường la hét muốn ra ngoài chơi, Mục vương phi thật sự không có cách nào khác, vừa lừa vừa gạt, An Lăng Nhiên mới chịu uống thuốc rồi nhắm mắt ngủ.

Cùng lúc đó, lại đổi sang bộ dạng hiền từ nói chuyện với tôi:

“Trương đại phu này là người quý phủ hay gọi tới, tuy là lang trung giang hồ nhưng y thuật cũng rất cao. Nha đầu Kỳ nhi nói rất đúng, mấy năm trước Thất hoàng tử bị người ám toán, lúc ấy vừa may ta tiến cử hiền tài hắn tiến cung trị liệu, không ngờ lại cứu được Thất điện hạ sống sót.”

Tôi vâng dạ mà nghe, không yên lòng. Tôi không có bệnh, Mục vương phi vốn nhìn tôi không vừa mắt, tự nhiên nói chuyện này làm gì?

Túc Phượng tiếp tục nói: “Trương đại phu không có tật xấu gì lớn, chỉ có tật hay vơ vét của cải. Người bình thường nếu có ốm đau, hắn chữa trị không lấy tiền cũng thôi. Đối với nhà giàu chúng ta, hắn lại chọn tam trở tứ, thói quen xấu nhất chính là ngâm bệnh.”

“Ngâm bệnh?” Tôi nháy mắt mấy cái, nhất thời không hiểu được.

Túc Phượng vuốt cằm, yêu thương sờ sờ trán An Lăng Nhiên nói:

“Danh gia vọng tộc, nếu có ai bị thương an nguy đến tính mạng, lão Trương hồ đồ này sẽ chữa trị nghiêm túc, nhưng nếu chỉ gặp bệnh nhỏ, hắn lại cố tình trì hoãn. Cái gì cũng từ hư nhược nói tới, bệnh nhỏ ba ngày kéo dài tới năm ngày mới hết, bất quá cũng chỉ là cho uống thuốc bổ nhiều hơn một chút. Cho nên, ngày mai lão Trương hồ đồ này có quay lại, nói Nhiên nhi không tốt, ngươi cũng không cần phải so đo, mặc hắn viết đơn thuốc là được.”

Tôi chậc lưỡi, nhất thời lờ mờ nói không ra lời.

Cho nên nói, gừng càng già càng cay a.

Vừa rồi tôi còn tưởng rằng, Mục vương Mục vương phi đều bị ngốc hết, nhìn không ra Trương đại phu hắn dùng An Lăng Nhiên làm phiếu cơm dài hạn, cố ý lừa thêm chút tiền thuốc. Bây giờ mới thấy, hai vợ chồng người này như gương sáng, e là cũng giống tên đại phu này, giả bộ hồ đồ, mặc hắn lừa chút tiền đi cứu khổ dân chúng bần cùng.

Người khổ nhất, chính là tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên phải uống thuốc bổ “Thuốc đắng dã tật”.

Sau khi nghe xong, ấn tượng về Túc Phượng trong lòng tôi đột nhiên rề rà cao lớn hơn rất nhiều, có lẽ đúng như lời An Lăng Nguyệt nói, Mục vương phi là loại người mặt lạnh tâm nóng.

Bởi vì cái ý niệm này, đối với chuyện tướng công nhược trí của mình tôi rốt cuộc cũng chấp nhận sự thật được chín phần.

Ngẫm lại cũng được, xuyên đến đây, gả cho một tên ngốc dù sao vẫn sống thoải mái hơn gả làm thiếp cho một tên thê thiếp thành đàn hay mang chủ nghĩa đàn ông là số 1, ngày ngày đánh đập vợ mình. Huống chi, tiểu ngu ngốc nhà tôi còn là một tên tiểu ngốc vô cùng xinh đẹp, lúc gọi tôi là “nương tử” miệng ngọt đến ngán người, tôi liền tạm thời chăm sóc đứa em trai đệ nhất mỹ nam này, dù sao chỉ số thông minh của tiểu ngu ngốc chỉ có năm tuổi.

… … … …

Chờ Mục Vương phi đi xong, An Lăng Nguyệt, biểu muội Mục Vương phi Vương Uyển Dung, nương tử của An Lăng Vân em trai Mục vương là Trần Hiền Nhu cũng lần lượt đến đây hết một hồi.

Có điều ngoại trừ lúc An Lăng Nguyệt đến tiểu ngu ngốc còn trợn mắt cười hì hì nói hai ba câu, các thời điểm còn lại, toàn bộ đều đang ngủ. Nói đến đây, tôi thật sự, thật sự thực sùng bái giấc ngủ của tiểu ngu ngốc.

Nói tới dì hắn Vương Uyển Dung chẳng xinh đẹp động lòng người, thẩm thẩm Trần Hiền Nhu cũng không hòa nhã lịch sự, hai bà tám này vừa mới bước vào là líu ríu líu ríu không ngừng, chẳng qua cứ nhắc mãi “Nhiên nhi bị bệnh nhớ nghỉ ngơi cho tốt”, “Ta có mang theo chút thuốc bổ đến đây” nói linh ta linh tinh. Người ta hay nói ba nữ nhân bằng một sân khấu diễn, sau khi gặp hai vị này xong tôi mới thật sự cảm thấy quả là sai lầm rồi, hai người này cũng đủ làm một cái sân khấu diễn, một trái một phải ở bên lỗ tai tôi hát xướng, nhân sâm hai người này rất tốt, giá ngàn lượng bạc; ngọc như ý trấn thần, không sợ quỷ gõ cửa.

Bản công chúa cùng Kỳ Nhi dùng sức của chín trâu hai hổ, mới có thể ưỡn mặt đẩy hai vị trưởng bối này tống ra khỏi cửa, tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên lại ngủ đến an lành, không có chút dấu hiệu bị đánh thức.

Tôi thực rất thèm được ngủ như thế này.

Kỳ thật tình hình của Vương Uyển Dung và Trần Hiền Nhu dưới sự trợ giúp của tiểu trinh thám Kỳ nhi vô địch của tôi cũng đại khái có chút hiểu biết, một bên là bại gia tử An Lăng Vân, kẻ vô tích sự, đời này e rằng chỉ dựa vào đại ca An Lăng Tiêu ăn cơm ké. Tình trạng của gã này còn không bằng Văn Hiên nhị công tử người ta, tuy rằng món ăn hơi khó ăn một chút, nhưng vẫn là tay làm hàm nhai. Gả cho một nam nhân như thế này, Trần Hiền Nhu đương nhiên phải tìm tất cả các phương pháp nịnh bợ Mục vương và Mục vương phi, lúc này bảo bối ngốc của hai vị này bị bệnh, dĩ nhiên cần phải tới đây ra vẻ.

Còn Vương Uyển Dung kia, chuyện của nàng này còn đặc sắc.

Theo như lão bà tử lúc chiều mang chén thuốc đến đây nói, biểu tiểu thư này năm đó cũng được coi là một đóa hoa ở kinh thành, cha lại là Đại học sĩ đỉnh đỉnh đại danh trong triều, người tới cầu hôn dù không quá nhiều, cảnh tượng giẫm nát cánh cửa nhà nàng cũng có. Thiên kim đại tiểu thư này được nuông chiều ngàn chọn vạn tuyển, gả cho thuộc hạ của cha mình là một vị Hàn Lâm.

Theo lý mà nói chuyện xưa đến đây cũng đã viên mãn hạnh phúc lắm rồi, ai ngờ vị Vương Uyển Dung dù tướng mạo xinh đẹp, tính tình vốn hư hỏng, chưa tới hai ngày vì cãi nhau với cha mẹ chồng liền tự mình trở về nhà mẹ đẻ, hai ba lần đầu, vị biểu dượng của chồng tôi này còn nể mặt cha vợ tới cửa nhận tội, nhưng còn chưa tới mấy ngày, Vương Uyển Dung lại dẹp đường hồi phủ. Lặp lại nhiều lần như vậy, ước chừng chưa tới nửa năm, không chỉ có Vương đại học sĩ cảm thấy phiền chán, mà ngay cả biểu dượng cũng không tới nữa.

(An Lăng Nhiên gọi Vương Uyển Dung là biểu dì, nên gọi chồng của bà này là biểu dượng, chị Chi gọi là biểu dượng của chồng là hợp lý)

Vương Uyển Dung thấy tình hình như vậy còn chưa chịu để yên, liền sai tiểu nha hoàn đi bẩm báo, nói muốn hưu phu. Lời này vốn dùng để kích tướng công tới đón mình về, ai ngờ tướng công không đến, mà tiểu nha hoàn ngược lại lại lưu loát mang hưu thư trở về. Ở cổ đại, bất kể gia thế hiển hách như thế nào, con gái gả đi cũng như bát nước đổ ra ngoài, vì thế không có lý do gì để trở về nhà, nói chung cũng không phải là chuyện vinh quang gì. Trong lúc nhất thời, Vương đại tiểu thư kiêu ngạo bị bọn sai vặt nha hoàn cười nhạo, ca ca chị dâu cũng không hòa nhã. Túc Phượng với nàng cùng nhau lớn lên, nói chuyện cùng Vương đại học sĩ thấy tình cảnh nàng như vậy, cảm khái muôn vàn, liền mang biểu muội đến đây chơi vài ngày, ai ngờ đến ở đây xong Vương Uyển Dung dứt khoát không chịu trở về, ở tạm dần dần thành ở luôn, lây lắc lây lắc, cũng hơn ba năm.

Tôi, Kỳ Nhi, cùng lão bà tử đưa thuốc tới, lảm nhảm lảm nhảm tán gẫu hết nửa ngày, mặt trời cũng sắp xuống núi.

Kỳ Nhi đi loanh quanh nhìn An Lăng Nhiên nằm trên giường cười hì hì nói:

“Sao chúng ta nói lâu như vậy mà hắn còn chưa chịu tỉnh, có giống giả bộ ngủ không?”

Dứt lời, Kỳ nhi nổi hứng chọc chọc vào đầu An Lăng Nhiên, nhưng một cái chọc không hề hớm này, Kỳ Nhi lại đột nhiên nhăn mặt nhíu mày lại.

Tôi hỏi: “Sao vậy?”

Kỳ nhi thử sờ sờ đầu An Lăng Nhiên nói:

“Nóng hực”

Nghe vậy, trái tim tôi lại lộp bộp rơi xuống.

Sao có thể? Hôm nay trời nắng rực rỡ, một miếng gió cũng không có, ai đâu mà phát sốt vào cuối hè?

Nhớ đến điều này, tôi cũng vội xách váy chạy đến bên giường, chỉ thấy trên trán mồ hôi lạnh nhỏ giọt, mái tóc vốn đen như mực đông một nhúm tây một nhúm dính trên trán. Tôi lấy tay vừa chạm vào trán tiểu ngu ngốc, cánh tay không khỏi run rẩy:

Quả thực, nóng hực.

Tiểu ngu ngốc bị sốt? !

Advertisements

3 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 10

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s