Không xứng

Không xứng – Chương 36


Chương 36

 

Nếu bây giờ Trầm Khánh Khánh không phát sốt, cô nhất định bỏ của chạy lấy người, mặc mấy người ở trong này ầm ĩ. Nhưng theo tình huống bây giờ, có muốn mặc kệ cũng không thể, huống chi có nhiều ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô như vậy, thật là hành hạ cô mà. Mặc dù Trữ Mạt Ly đang cười, nếu tưởng đó là anh độ lượng, vậy thì bạn sai rồi, không thấy anh nghiêng mắt một góc 45 độ nhìn cô sao, còn cả Quý Hàm, vẻ mặt bình thản, thực ra lại rất khẩn trương.

 

Trong vòng vài giây ngắn ngủi, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng ra quyết định.

 

Trầm Khánh Khánh vẫy tay gọi Ada: “Mau tới đỡ chị đi, đau đầu muốn chết rồi, giúp chị thu dọn một chút, cái giường này chị không quen, chị phải về nhà ngủ.” Sau đó cô nâng cằm nhìn Quý Hàm, ra hiệu nói, “Ngây ra đó làm gì, không đi khởi động xe đi.”

 

Giây phút Trầm Khánh Khánh lên tiếng ấy, dường như Quý Hàm vô cùng sửng sốt, thần sắc khẩn trương lập tức dịu đi, gật đầu nói: “Anh đi ngay.”

 

Trịnh Thị không nóng không lạnh hừ hai tiếng, theo Quý Hàm đi ra ngoài. Trong phòng khách, Ted thầm run sợ nhìn Trữ Mạt Ly, người này đứng im không nhúc nhích, thân hình cao lớn vẫn kiêu ngạo như vậy, khóe môi anh vẫn hiện ý cười như trước, đôi mắt sâu và đen như mực, hiện ra ngoài chỉ là lạnh nhạt vô tận. Anh đứng dậy, đột nhiên nâng chân bước, nói với Ted: “Chúng ta đi.”

 

Trữ Mạt Ly vừa đi, Ada liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức vội vã nói: “Hình như Trữ tổng tức giận rồi, làm sao bây giờ?”

 

Trầm Khánh Khánh nhìn về hướng Trữ Mạt Ly rời đi rồi trầm mặc, một khắc đó, khi anh xoay người rời đi, dường như trong lòng cô bỗng nổi lên rất nhiều mẩn ngứa, không đau lắm, nhưng rất rát, ngứa ngáy khó chịu, mẫn cảm hơn bình thường, cố gắng hít sâu cũng không thấy chuyển biến tốt đẹp.

 

Ada cùng Thuyền Trưởng giúp Trầm Khánh Khánh thu dọn mọi thứ, đỡ cô xuống lầu, Quý Hàm đã chờ sẵn, thấy cô đi xuống liền nhận lấy túi đồ của Trầm Khánh Khánh trong tay Thuyền Trưởng, sau đó giơ tay đặt trên trán cô thử độ nóng, gương mặt tuấn tú không khỏi nhăn lại: “Nóng quá, mau về nhà, anh có thuốc.”

 

Trầm Khánh Khánh nhẹ nhàng tránh tay anh, dựa vào Ada, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, cúi đầu như lời đáp.

 

Lúc này cơn sốt của Trầm Khánh Khánh đã tới đỉnh điểm, mệt nhọc tích cóp từng chút một lại bị cơn cảm lạnh kích thích, vi-rút lập tức sinh sôi. Trầm Khánh Khánh ngồi trên ghế sau, đầu cũng không ngẩng, chỉ có thể dựa vào cửa sổ. Cô nhắm hờ mắt, bóng đêm dày đặc cùng ánh đèn rực rỡ xuyên qua thủy tinh dừng trên người cô, càng khiến cô thêm phiền muộn, cảm giác nhạy cảm vẫn như trước, còn càng lúc càng kịch liệt, toàn thân cô đều không thoải mái, đầu cũng bắt đầu run lên, Trầm Khánh Khánh không khỏi thở dài.

 

Qua gương xe, Quý Hàm thấy Trầm Khánh Khánh hai má đỏ ửng, hô hấp nặng nề, không khỏi nóng ruột: “Em khó chịu lắm phải không?”

 

“Nơi này của tôi không dễ chịu.” Trầm Khánh Khánh chỉ vào ngực, lại chỉ vào đầu, “Nơi này cũng không dễ chịu.”

 

“Nhưng đừng để bệnh nặng thêm.” Trịnh Thị ngồi trên ghế trước, nhanh chóng xoay người bắt mạch Trầm Khánh Khánh, “Tim đập rất nhanh, Tiểu Hàm, tôi thấy vẫn phải đến bệnh viện.”

 

“Tôi không đi.” Không đợi Quý Hàm trả lời, Trầm Khánh Khánh đột nhiên xoay người nói, “Dừng xe, tôi phải xuống xe.”

 

Trịnh Thị giữ tay cô: “Khánh Khánh, đừng làm loạn.”

 

Trầm Khánh Khánh gạt tay cậu ta, như là gặp ma chướng [1], ngang bướng nói: “Dừng xe, tôi rất khó chịu, đừng để tôi nói đến lần thứ ba.”

 

[1] ma chướng: cách gọi của đạo Phật, chướng ngại do ma quỷ gây ra.

 

Quý Hàm biết Trầm Khánh Khánh đang cáu kỉnh, trước giờ đều như vậy, anh lập tức an ủi, nói: “Được rồi, chúng ta không đến bệnh viện nữa, chúng ta về nhà…”

 

Trầm Khánh Khánh quát tháo: “Anh không nghe thấy hả? Cho tôi xuống xe ngay!”

 

Quý Hàm nắm chặt tay lái, lát sau, anh dừng xe lại bên đường. Xe dừng lại, anh liền rời khỏi ghế lái xuống xe, mở cửa sau xe, cúi người nâng mặt Trầm Khánh Khánh, tay anh hơi lạnh, sau đó, anh kiên nhẫn nói: “Anh biết em rất khó chịu, nhưng càng khó chịu càng phải nhẫn nại. Nếu em không muốn đến bệnh viện, chúng ta trở về nhà, sau khi trở về sẽ uống thuốc, rồi ngủ một giấc, em thấy dễ chịu mình lại đến bệnh viện, được không?”

 

Trầm Khánh Khánh tưởng mình hồ đồ rồi, nên mới nghe thấy lời đó, còn có ảo giác nữa, bây giờ sao Quý Hàm có thể nói chuyện với cô bằng giọng điệu như vậy, lời nói dịu dàng như thế, sợ làm cô không vui, chuyện này đã từng xuất hiện trong quá khứ – chỉ khi bọn yêu nhau, bây giờ đã là hiện tại, không thể trở về quá khứ nữa rồi.

 

Trầm Khánh Khánh suy nghĩ rối loạn một hồi, đợi một hồi, sau đó cô phát giác đây không phải ảo giác của bản thân, bất kể lời nói anh dịu dàng cỡ nào, trái tim cô vẫn luôn bình tĩnh.

 

Đúng vậy, cô bình tĩnh đến không có một gợn sóng nhỏ nào, như hòn đá rơi xuống hồ nước, chỉ kinh động trong nháy mắt, ngay sau đó lại chìm xuống đáy hồ lặng yên không tiếng động, loại cảm giác tim đập mạnh này, không biết bị cô đánh rơi vào cái góc nào rồi.

 

Quý Hàm thấy Trầm Khánh Khánh sững sờ một lúc, ánh mắt dừng trên mặt anh, yên lặng đến khó tin, anh đành phải gọi cô: “Khánh Khánh?”

 

“Tôi muốn xuống xe.” Cô lại mở miệng, bình thản, cũng không nói thêm, “Ada, giúp chị.”

 

Thần trí Quý Hàm rơi vào mơ hồ, đợi anh lấy lại tinh thần, Trầm Khánh Khánh đã xuống xe, Trịnh Thị đuổi theo muốn giữ cô lại, cũng mặc kệ cậu ta nói thế nào, bọn họ chỉ thờ ơ.

 

Trịnh Thị gấp đến mức phải dậm chân, liều mạng ngoắc tay gọi Quý Hàm: “Cậu đứng ngây ra đó làm gì hả? Còn không lại đây mau!”

 

Quý Hàm muốn động lại không thể động, anh thấy bóng hình cô bước từng bước yếu ớt, cô đi một bước, tâm anh lại lạnh xuống một bậc: “Em đi đâu?”

 

Trầm Khánh Khánh không dừng lại, cũng chẳng quay đầu, cô nói hai chữ, sau đó thanh âm vốn mỏng manh nhanh chóng bị gió cuốn bay.

 

Cô nói, về – nhà.

 

Thuyền Trưởng vẫn lái xe đi sau bọn họ, thấy Trầm Khánh Khánh và Ada lên xe, có phần khó hiểu: “Làm sao vậy?”

 

“Chị Khánh Khánh muốn về nhà.”

 

“Không.” Trầm Khánh Khánh nhắm mắt lại, xoa huyệt thái dương, nói rõ ràng, “Đến nhà Trữ Mạt Ly.”

 

Ted đi theo Trữ Mạt Ly. Về đến nhà, xe Trữ Mạt Ly dừng, nếu nói ngụy trang, không bằng nói anh lộ mặt thật, anh đã sớm ném khuôn mặt tươi cười đến Siberia rồi. Ted cảm thấy trong xe vẫn có tuyết bay đầy, hết lần này tới lần khác cậu ta gấp đến đổ mồ hôi, dọc đường đi cậu ta đều cầu nguyện hai chữ yên bình với thượng đế. Trữ Mạt Ly lái xe vào gara, cũng mặc kệ Ted, tự mình xuống xe. Ted vội vội vàng vàng đuổi theo sau, cẩn trọng hỏi dò: “Mạt Ly, không sao chứ?”

 

“Ừ.”

 

Trữ Mạt Ly đi rất nhanh, Ted phía sau không nghe thấy, liền đuổi theo, tốt bụng an ủi: “Anh đừng trách Khánh Khánh, dù sao bây giờ Quý Hàm vẫn là chồng cô ấy, người ta còn một tờ giấy kết hôn, nhìn thế nào anh cũng là người ngoài…”

 

Trữ Mạt Ly đột nhiên xoay người một cái, Ted suýt nữa đâm vào, cậu ta dừng lại thật nguy hiểm, vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt băng lạnh của Trữ Mạt Ly: “Tôi là người ngoài, hắn là hợp pháp, chỉ bằng tờ giấy kia?”

 

Trữ Mạt Ly nói bằng giọng âm lạnh, Ted lập tức run rẩy.

 

“Nghe rõ rồi chứ? Từ giờ trở đi, tôi sẽ không để yên cho kẻ họ Quý kia, tôi đã cho hắn một cơ hội, bây giờ hắn mới biết lo lắng, không kịp nữa rồi. Còn có, anh quản lý vị kia của anh cho tốt, nếu anh ta còn dám xuất hiện trước mặt tôi sủa bậy, anh có thể cuốn xéo luôn.”

 

Vẻ mặt Ted đầy đau khổ, cam đoan với anh: “Tôi biết rồi, anh đừng tức giận, bộ dạng này của anh sẽ dọa chết con gái mất.”

 

Nhắc tới Liễu Liễu, sắc mặt Trữ Mạt Ly quả nhiên dịu đi không ít.

 

Sau khi về đến nhà, dù tâm trạng không tốt, Trữ Mạt Ly vẫn luyện đàn với con gái, lại dỗ bé ngủ, sau đó mới một mình trở lại phòng khách. Trữ Mạt Ly chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, lấy qua một quyển trò chơi điền chữ, mở ra rồi vùi đầu làm. Tiếng bút xẹt trên giấy cùng tiếng kim đồng hồ vang bên tai, càng làm lòng người thêm đau xót.

 

Nhiều năm đã không đau nữa, từ sau khi cô ra đi.

 

Hoặc có lẽ, từ sau khi cô ra đi, anh vẫn đau, chỉ là đau quá lâu rồi, đơn giản là khắc nỗi đau này vào thân thể, biến thành một trạng thái bình thường. Nhưng hôm nay, những tưởng nỗi đau đã sớm khắc vào xương tủy, bỗng lại bị Trầm Khánh Khánh bóc ra, đau đớn rõ ràng suýt khiến anh khó có thể giữ nguyên nét mặt cao ngạo ấy.

 

Ngòi bút xẹt qua giấy, đâm xuống thật sâu, giống như đả kích hôm nay Trầm Khánh Khánh dành cho trước mặt mọi người. Chuyện này cũng không thể trách cô, cô cho rằng quan hệ bọn họ bây giờ chỉ là một trò chơi, mà trong trò chơi, ai thật lòng, người ấy liền thua.

 

Bỗng nhiên, Trữ Mạt Ly nghe tiếng chìa khóa mở cửa, anh lập tức đứng dậy, nhanh chóng ra tới cửa.

 

Chìa khóa nhà anh, ngoài bản thân là Liễu Liễu, chỉ Trầm Khánh Khánh có.

 

Còn chưa kịp nghĩ gì, cửa đã mở, sau đó trước mặt anh là Thuyền Trưởng mặt mày rạng rỡ, chàng thanh niên vừa thấy Trữ Mạt Ly, giống như yêu quái nhỏ gặp boss lớn, nơm nớp lo sợ nói: “Trữ tổng, bọn em đưa chị Khánh Khánh đến.”

 

Trữ Mạt Ly ôm tay chau mày, lời này nói thế nào cũng giống như anh ngầm ra tay, làm người ta cưỡng chế Trầm Khánh Khánh đem tới đây.

 

Trữ hoàng đế vẻ mặt khó lường, lời vàng chưa mở, yêu quái nhỏ không dám thô lỗ, cuống quít lui ra sau, sau đó Ada đỡ Trầm Khánh Khánh tiến đến.

 

Ada khóc không ra nước mắt, bây giờ hoàng đế nhìn thật đáng sợ, cô xấu hổ gạt bỏ khuôn mặt tươi cười: “Trữ tổng…”

 

“Sợ anh không mở cửa, nên tự mở.” Trầm Khánh Khánh giơ chìa khóa lên, tuy cô rất muốn nói lời dễ nghe, nhưng hình như hiệu quả không được tốt lắm.

 

Không phải không thấy sắc mặt trắng bệch của cô, môi đỏ khác thường, còn có khuôn mặt được ngụy trang kỹ càng, tươi cười như không có việc gì.

 

Nhưng Trữ Mạt Ly vẫn không kìm được việc làm khó dễ cô: “Vì sao tôi không mở cửa?”

 

“Vì anh tức giận.”

 

Trữ Mạt Ly nở nụ cười, rõ ràng là giả vờ cười: “Vì sao tôi phải tức giận?”

 

“Vì tôi không cho anh mặt mũi.”

 

“Tốt lắm, em vẫn chưa sốt đến hồ đồ. Vậy bây giờ em tới đây làm gì?”

 

“… Vì anh nói anh có bác sĩ riêng.” Trầm Khánh Khánh càng nói càng vô lực, trong cơ thể là một khối băng, nhưng người vẫn nóng gắt, băng hỏa giao nhau, cô khó lòng chống đỡ.

 

Trữ Mạt Ly dựa cửa, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt phượng cười như không cười nhìn cô: “Nghe nói chồng em là bác sĩ, sao không bảo hắn xem bệnh?”

 

Vẻ mặt tươi cười của Trầm Khánh Khánh rốt cuộc không chống đỡ được lời nói của anh, mặt cô cứng ngắc choáng váng một hồi, từng đám mây đen bao phủ trong lòng, cuối cùng cô không nhìn anh nữa, cũng không có sức tranh cãi với anh, khẽ nói với Ada: “Đi thôi.”

 

Nhưng cô còn chưa quay người, thân thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, ngay sau đó trời đất đảo ngược, cô bị người ta ôm lên, chuyện này xảy ra quá nhanh, Trầm Khánh Khánh cuống quýt ôm cổ Trữ Mạt Ly. Nhưng, da anh rất lạnh, cả người cô nóng bừng vừa chạm vào anh, cô theo phản xạ liền rút tay về.

 

“Ôm đi.”

 

“Tôi rất nặng.”

 

Trữ Mạt Ly nghiêng mắt, nghiêm khắc nói: “Đã biết nặng, còn dám dong dài.”

 

“Mắng cái gì.” Trầm Khánh Khánh rất muốn trừng anh một cái, nhưng cô đang bệnh, thật sự không đủ sức, sau đó dứt khoát đưa tay này, đầu này, đều dựa vào người anh, “Bỏng chết anh đi.”

 

“Không chết được.” Trữ Mạt Ly thờ ơ đáp, lại nói với Ada và Thuyền Trưởng, “Hai người có thể trở về, có tôi chăm sóc cô ấy.”

 

Hai người nọ tuy lo lắng cho Trầm Khánh Khánh, nhưng áp lực của hoàng đế quá lớn, cũng không dám ở lâu, lập tức biến mất.

 

Trữ Mạt Ly ôm Trầm Khánh Khánh đến phòng mình, Trầm Khánh Khánh vẫn chưa sốt đến hồ đồ, cô ngạc nhiên nói: “Đây là phòng ngủ của anh, không phải phòng khách?”

 

“Ừ, sáng nay ga giường phòng khách vừa giặt rồi, vẫn chưa thay, hôm nay em ngủ ở đây đi.”

 

“Ga giường trong  năm phòng khách đều giặt hết hả?” Trầm Khánh Khánh vẫn đang giãy dụa.

 

Trữ Mạt Ly đặt cô xuống giường, kéo chăn lên, lời nói không cho phép người ta nghi ngờ: “Anh nói giặt là giặt.”

 

Trầm Khánh Khánh lại vội vàng kéo chăn ra: “Tôi vẫn chưa thay quần áo.”

 

“Em có hai lựa chọn, một là ngậm miệng nằm im, hai là bây giờ anh ném em ra.”

 

“…”

 

Đồ biến thái, cũng không phải cô bị bệnh sạch sẽ, Trầm Khánh Khánh lại nằm lại trên giường, khi vừa chạy tới nơi này, tinh thần cả người vẫn treo cao, giờ lại lặng lẽ tản mất, nhưng đầu lại nhói đau.

 

Trữ Mạt Ly ngồi xuống bên mép giường, khoảng cách như vậy cũng có thể cảm nhận được độ nóng của cô, thật không biết cô đã chịu đựng thế nào mà qua đây.

 

Anh cúi người, khẽ lật chăn, cúi đầu đặt trên trán cô.

 

Hành động này rất bất ngờ, Trầm Khánh Khánh nhất thời như bị điểm huyệt, tắc nghẽn từ đầu đến chân, quên phải giãy dụa.

 

Trán Trữ Mạt Ly cũng rất lạnh, dán lên trán cô, cảm giác lạnh đến tận tim, cô rõ ràng bị nghẹt mũi, lại có thể ngửi thấy mùi thơm ngát trên người anh sau khi tắm rửa, còn có hơi thở nhẹ nhàng, tựa hồ chỉ cần cô khẽ thở, sẽ có thể trao đổi không khí với anh. Cô không biết có phải mặt mình đỏ nhìn sợ lắm hay không, nhưng lòng cô đã không khống chế được rồi, cô có phần sợ hãi, sợ trái tim mình cũng phát bệnh theo.

 

Trong lúc này, cô vẫn nhắm mắt, mãi đến khi anh ngẩng đầu.

 

Sau đó, cô nghe thấy anh nói: “Trước tiên đo nhiệt độ, anh gọi bác sĩ tới đây.”

 

Trầm Khánh Khánh còn chưa hết hoảng sợ: “Hả?”

 

Trữ Mạt Ly lấy nhiệt kế đo một chút, lập tức nhíu mày, không có nhiều lời, anh ra ngoài cửa gọi điện thoại.

 

Trầm Khánh Khánh rụt vào trong chăn, cô đưa tay lên sờ trán, trên mặt dường như còn lưu lại cảm giác mát lạnh của Trữ Mạt Ly, cô chợt nhận ra những “mẩn ngứa” tra tấn cô lại hoàn toàn biến mất.

 

 

Advertisements

3 thoughts on “Không xứng – Chương 36

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s