Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 32


CHƯƠNG 32

Lúc vừa về tới Mục vương phủ, sắc trời đã sụp tối.

Bởi vì có vết xe đổ, tôi trực tiếp hồi phủ bằng bức tường thấp ở đông viện, cũng thật là ngựa quen đường cũ.

Kỳ nhi đầu óc nhanh nhẹn, dẫn theo hai tiểu nha hoàn canh giữ ở cửa Tây viện, không có một chút sơ suất. Tôi đổi xong xiêm y, tiểu ngu ngốc cũng vừa lúc học xong, sửa soạn sơ sơ dắt tay tới đại sảnh, một bữa cơm rau dưa, không có chuyện gì đáng nói.

Sau khi ăn xong, tiểu ngu ngốc cũng không cho tôi một chút yên ổn. Vẫn lởn vởn quanh tôi như cũ, lát thì ngâm thơ cho tôi nghe, lát thì lấy chữ Lý tiên sinh dạy viết cho tôi coi, bản công chúa đều không thèm giương mí mắt, đối phó cho qua, nhưng đáy lòng lại đang thầm tính đến chuyện khác.

Sau khi mình cùng với “Văn Mặc Ngọc” lén lút qua lại, An Lăng Nhiên dùng thân phận “tiểu ngu ngốc” đối xử với tôi cũng có thay đổi chút chút. Từng có lúc không thèm điếm xỉa, vất vả lắm mới liếc mắt nhìn tôi một cái nhưng cũng là hết sức oán giận. Bây giờ lại hết sức kỳ lạ, An Lăng Nhiên quay trở về hoàn toàn với bộ dạng mà lúc tôi mới quen với Tiểu ngu ngốc, thấy tôi, lại cứ như là Vượng Trạch nhìn thấy khúc xương – hết sức vui vẻ, hết sức thích thú.

Đối với chút chuyện này, tôi cũng thật không để ý lắm.

Một là hôm nay bị chuyện của Vương Uyển Dung quấn lấy khiến cho bực bội, hai là “Văn Mặc Ngọc” xuất hiện càng lúc càng nhiều, tôi vừa lo lắng tiểu ngu ngốc trúng độc quá sâu, vừa lại thấp thoáng hư tình giả ý. Dưới tình huống thế này, tôi cũng bất đắc dĩ phải nhanh chóng lập kế hoạch rời khỏi Mục vương phủ.

Nhưng tôi không thể nào ngờ tới được, bản công chúa trong bụng mới có chút tính toán thôi, thì trong bụng An Lăng Nhiên đã tính xong hết cả.

[Chổ này nguyên văn là thế này: chị có tiểu bàn tính, còn anh có đại bàn tính]

Bàn tính của hắn chính là – minh tu sạn đạo, ám độ trần thương.*

[Giải thích nho nhỏ: Sạn đạo: đường chạy băng qua núi đèo, lấy cây gác qua gác lại mà đi. Nguyên câu (*) trên xuất phát từ một điển tích điển cố gì đó, có nghĩa là ngoài sáng giả vờ làm thế này để che giấu việc chính làm ẩn mật trong tối, chọn cách tấn công không ai nghĩ tới. Bạn nào muốn tìm hiểu thì click vào link dưới này.

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0n_T%C3%ADn#Minh_tu_s.E1.BA.A1n_.C4.91.E1.BA.A1o.2C_.C3.A1m_.C4.91.E1.BB.99_Tr.E1.BA.A7n_Th.C6.B0.C6.A1ng

Nói cụ thể hơn, kế hoạch của An Lăng Nhiên chính là định trước hết dùng thân phận Văn Mặc Ngọc để giam giữ tâm tư của bản công chúa tôi, sau đó lại lấy thân phận “Tiểu ngu ngốc” minh tu sạn đạo, rồi vợ chồng hàng thật giá thật ân ái.

Đáng thương là khi đó, tôi lại hoàn toàn không biết đến cái mưu kế âm hiểm này.

Vì thế, buổi tối từ Văn phủ trở về, An Lăng Nhiên liền lấy “lòng tốt” mà nhắc nhở tôi một phen.

Sự việc xảy ra vào lúc canh ba trăng thanh gió mát, tội cho kẻ hiền lành là tôi, đang ngủ rất ngon lành.

Trong mộng, bản công chúa đang cười vui vẻ ôm lấy hưu thư tung bay giữa trời, ngắm nhìn non sông tươi đẹp “Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt” phía dưới, lại đột nhiên cảm thấy dưới chân hình như bị cái gì đó quấn lấy, cúi đầu xuống nhìn, thì ra là một quả tạ. Còn chưa kịp kêu lên, tôi liền sợ hãi rơi xuống vực sâu. Giật mình đến cả người ướt mồ hôi, vừa mở mắt ra, đã thấy An Lăng Nhiên đang cong đôi mắt hoa đào nhìn tôi, nở nụ cười mê hoặc nằm trên người tôi.

Từ chối mang tính tượng trưng, tôi hỏi một câu rất buồn nôn: “Ngươi định làm gì?”

Tiểu ngu ngốc nhìn thấy tôi hoảng sợ nắm chặt ngực áo, ra vẻ vô tội, trong nháy mắt tiếp tục giả bộ ngốc.

“Nhiên Nhi ngày nào cũng ngủ trên ghế quý phi, ghế dựa cứng lắm, ban ngày ta còn phải đọc sách vất vả, xương sống đau hết cả lên. Nương tử nàng cả ngày không làm gì, lại giường cao gối mềm, bất công quá đấy!”

Tôi thầm đổ hết mồ hôi lạnh.

“Vậy hôm nay chúng ta hoán đổi, ta đi ngủ ghế quý phi.”

Nói xong, An Lăng Nhiên vẫn duy trì tư thế y nguyên nằm trên người tôi, không động đậy.

Tôi lười cải vã: “Nếu tiểu thế tử đã muốn ngủ trên giường, vậy cảm phiền ngài né qua, cho ta đi xuống!”

An Lăng Nhiên cười quyến rũ, không nghiêm túc ngoéo cằm tôi một cái, giọng nói vẫn trong veo vô tội.

“Không cần, giường lớn thế này, ta với nương tử ngủ cùng không được sao?”

Tôi chấn kinh, nổi hết cả da gà. Tôi chỉ biết, tiểu ngu ngốc là con sói, tình hình này coi bộ, là con sói nóng tính thì đúng hơn.

Tôi trầm giọng nói: “An Lăng Nhiên, ngươi chừa cho ta chút tôn nghiêm đi!”

Nghe vậy, tiểu ngu ngốc bỉu môi, đôi mắt phủ sương, dáng vẻ đau lòng muốn chết.

“Nương tử rất hung dữ với ta, hu hu!”

Tôi liếc mắt xem thường, dứt khoát lột bộ mặt hắn xuống nói: “An Lăng Nhiên, đừng ở trước mặt ta mà giả ngốc, mau lăn xuống cho ta!”

Tiểu ngu ngốc tựa như không ngờ tới tôi sẽ hung hãn đến mức này, ngược lại thu lại vẻ bong đùa, lát sau mới thanh giọng nói: “Liêm Chi, ta có chuyện muốn nói với nàng.”

Tôi im lặng, có chuyện muốn nói bộ phải bò lên giường người ta, đè lên mình người ta rồi mới nói được sao?

Tiểu ngu ngốc thấy tôi không mở miệng, lại nói tiếp: “Ba ngày nữa, chính là Thất tịch.”

Tôi vẫn không trả lời, muốn nghe xem tiểu ngu ngốc có thể nói ra được cái lý do gì.

Tiểu ngu ngốc nhíu chặt lông mày, muốn nói lại thôi.

“Lễ thất tịch…ta có chút chuyện quan trọng muốn kể cho nàng, đến lúc đó…nàng có thể giận ta…nhưng là, ta chỉ muốn nói cho nàng, tấm lòng của ta đối với nàng chưa từng thay đổi, càng không nói tới chuyện trêu đùa, hết thảy, hết thảy đều có nỗi khổ tâm.”

Tôi giật mình, thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Nói thế là ý gì?

Chẳng lẽ đêm thất tịch tiểu ngu ngốc định ngả bài với tôi sao, nói mình giả làm thân phận Mặc Ngọc? Tiểu ngu ngốc lường trước đến lúc đó tôi nổi trận lôi đình, cho nên mới chích cho tôi một mũi dự phòng, biểu lộ tấm lòng?

Nghĩ tới điểm này, tôi hết sức chấn động.

Thật là không xảo có thể nào thành sách, tiểu ngu ngốc thành tâm khẩn thiết, tính toán đến lễ thất tịch ngã bài với tôi, tặng cho bản công chúa một cái bất ngờ, vậy tôi cũng có một cái kinh hỉ muốn tặng ngược lại cho tiểu ngu ngốc.

Nhưng là không biết, hai cái kinh hỉ này, ai mới kinh hơn, ai mới hỉ hơn đây?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Đảo mắt, đã tới thất tịch.

Thất tịch khất xảo, hay cho một chữ “xảo”. Cổ đại không thể so với hiện đại, đêm thất tịch này đối với con gái rất là quan trọng, nữ tử và thiếu phụ của mỗi nhà mỗi hộ vào ngày hôm đó đều ăn mặc lộng lẫy, đi dạo hội hoa, đoán câu đó đèn. Còn với những tiểu thư khuê các giống như Nguyệt Nhi vậy, lại cùng muốn cùng với nhóm danh môn thục viện tụ họp lại một chỗ, cắt giấy màu rồi xâu kim, so khéo léo lường phẩm hạnh. [Xảo ở đây có nghĩa là khéo léo, tại sao có lúc mình dùng con gái lúc lại dùng nữ tử, hai chữ này khác nhau: 女儿 và 女子]

[Thất tịch khất xảo hay còn gọi là khất xảo tiết là một lễ hội thể hiện tài năng ở Trung Quốc. Mọi chi tiết vui lòng search google]

Đại hội thi khéo léo năm nay, được tổ chức ở Mục vương phủ.

Nguyên nhân rất đơn giản – lễ thất tịch năm nay, là ngày An Lăng Nguyệt và Văn Mặc Ngọc chính thức đặt sính lễ và đại hôn.

Cả đám phu nhân tiểu thư tụ họp lại một phòng, cứ xì xào xì xào khiến cho đầu bản công chúa muốn nổ tung. Nói tới rồi lại nói lui, chẳng qua là bắt chuyện rồi lại tán dương so sánh quần áo, kiểu tóc mới mẻ thế nào độc đáo ra sao, rồi hôm nay vị công tử nào vinh dự thu hút nhất, tư thế hiên ngang nhất.

Bởi vậy mới có câu: Nhà không có nữ, im ắng thanh tĩnh; nhà mà có nữ, gà chó không yên. [Tạm dịch]

Văn Mặc Ngọc, đương nhiên sẽ trở thành đối tượng chính mà các phu nhân tiểu thư thảo luận đêm nay, mà quý hóa nhất chính là, thất điện hạ Huyền Nguyệt kẻ hiếm thấy lộ diện, cũng giá lâm đến Mục vương phủ, lý do là: Ngọc nhi là bạn nhiều năm của ta, ngày hắn đính hôn, ta tất nhiên phải đến uống rượu mừng.

Hai người một văn một võ, một đen một trắng, một cương một nhu. Kết hợp lại, chậc chậc, quả thực chính là trời đất tạo nên, lang tài nữ…ách ~ dù sao cũng là làm ngứa mắt người khác, cản hào quang của thiên hạ đệ nhất mỹ nam – An Lăng Nhiên.

Tôi với An Lăng Nhiên thì ngược lại vô cùng nhàn rỗi, nhân cơ hội hắn có chuyện để nói, tránh ra sau viện.

Bản công chúa tuy là phụ nữ mới, nhưng vẫn thích ứng với hoàn cảnh mà làm bánh sủi cảo, dựa theo những gì Vương mụ mụ phân phó, lấy đồng tiền, táo đỏ với mấy thứ biểu tượng cho sự cát tượng bỏ vào trong nhân bánh sủi cảo. Dưới ánh trăng sáng, tôi chỉ sai người đặt một cái bàn thấp bên bờ hồ, dọn sủi cảo với hai ba dĩa thức nhắm và một bình rượu, rồi ngồi đối ẩm với An Lăng Nhiên, mấy nha hoàn và lão bà tử cũng bị An Lăng Nhiên đuổi hết ra ngoài, bảo là muốn nói chuyện riêng với tôi. Trong đầu tôi cũng rõ, An Lăng Nhiên đang nghiêm túc, muốn ngả bài với tôi.

Đang hết sức suy tính, tiểu ngu ngốc nhả từ bánh sủi cảo trong miệng ra một cái đồng tiền.

Tôi cười nói: “Đây là may mắn!”

Vốn chỉ là một câu nói chúc mừng bình thường, lại không biết tiểu ngu ngốc nghe lệch đi đâu, chỉ đưa ánh mắt ẩn chứa tình cảm nhìn tôi, rồi mới nói: “Chỉ cần là nàng làm, dù có ăn ra kim cũng ngon!”

Tôi đờ người, nhất thời không biết trả lời làm sao.

Khuôn mặt tiểu ngu ngốc vẫn hạnh phúc tựa như một đứa bé như cũ, nhưng ánh vào trong mắt tôi thì không tốt tí nào, đặc biệt là đôi mắt cong như vì sao sáng trên trời kia, khiến cho tôi rất xấu hổ.

Nếu ăn ra kim thật, ngươi không sợ bị đâm vào đầu lưỡi sao!

Tiểu ngu ngốc uống ừng ực thêm hai chén rượu, hai má dần đỏ ửng lên, tôi chưa kịp ngăn cản lại, hắn đã đứng dậy đối mặt với hồ nước, rồi lại ực thêm một chén.

Lúc đó trăng sáng bầu trời đầy sao, tôi cho rằng tiểu ngu ngốc sẽ ngâm hai câu thơ, ngờ đâu hắn lại trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Liêm Chi, nàng sớm biết ta giả ngu, đúng không?” [Chậc, thất tịch là 7/7 mà sao có trăng nhỉ?]

Tay tôi có hơi run, đành phải quơ đại một cái chén cầm lên, rót nửa ly rượu nói: “Ừ.”

“Đã sớm biết ta và Văn Mặc Ngọc cùng với Huyền Nguyệt bí mật qua lại, đúng không?”

“Ừ.”

“Đã sớm biết ta thích nàng, đúng không?”

“Ừ.”

Ba cái “ừ” liên tiếp, tôi thiếu chút nữa tự mình bức điên mình, lời mở đầu thế này của An Lăng Nhiên quả thật là…rất rõ ràng.

An Lăng Nhiên thổn thức một hồi, quay trở lại chăm chú nhìn tôi.

“Mười hai tuổi năm ấy, ta theo mẫu thân ra ngoài, lại đột nhiên bị Hắc y nhân tập kích, trượt chân té xuống vách núi, may mắn được cao nhân cứu giúp, từ đó về sau…ta liền ngốc.”

Tôi trầm mặc, đối với sự thật thế này cũng không có chút gì bất ngờ.

An Lăng Tiêu nắm binh quyền, cho dù có là đồng liêu với Lạc Diên đế hay không, cũng đều có sự uy hiếp rất lớn. Có người muốn giết vợ con ông ta cũng là hết sức bình thường, An Lăng Nhiên làm người khôn giữ mình, giả ngây giả dại cũng có thể lý giải được.

Về phần Huyền Nguyệt…nếu Túc Phượng đã sớm biết con mình giả ngốc, như vậy An Lăng Tiêu chính là gian tế bên cạnh Thái tử do Huyền Nguyệt phái tới, nếu đúng không sai, thì chính là An Lăng Nhiên được ăn cả ngã về không, làm trái cha mẹ đầu nhập vào Huyền Nguyệt.

An Lăng Nhiên nhìn thẳng vào tôi, nói: “Rất nhiều việc ta đều vì thân bất do kỷ, hôm nay kể hết cho nàng, ngoại trừ bày tỏ tấm lòng ra, còn có một chuyện…”

Nói chưa xong, An Lăng Nhiên lại đột nhiên ngã xuống, tôi còn chưa động, hai tay đã chống đầu gối ngồi dậy.

“Còn có một chuyện…” Tiểu ngu ngốc chống xuống bàn, vẫn đang cố giãy dụa, ánh mắt nhìn tôi lại càng lúc càng mơ màng, dần dần, không mở lên nổi.

“Nàng…” Khoéo môi tiểu ngu ngốc run rẩy, nghiên ngã chỉa vào người tôi, rốt cuộc trước khi ngất xỉu cũng nói được một chữ là: “Dược”

Tiếng nói vừa dứt, rốt cuộc núi lở đất run, thịch – ngã xuống đất.

Không biết sao, tôi lại có chút đau lòng. Tựa như nhìn thấy thật tình của tiểu ngu ngốc, cứ thế mà bị tôi hung hăng đập phá, vỡ tung. Tôi vội phóng tới ngồi xổm xuống xem coi có làm bị thương gương mặt xinh đẹp của tiểu ngu ngốc hay không.

Đúng vậy, tôi hạ dược.

Hơn nữa còn hạ rất cẩn thận, trên đồng tiền có dược, trong rượu cũng có dược, hai thứ này tách ra không có chút tổn hại nào, một khi đã trộn lẫn, thì chính là bộ dạng của tiểu ngu ngốc lúc này.

Tôi thương tiếc sờ sờ khuôn mặt xinh đẹp của tiểu ngu ngốc, trong lòng thấp thoáng nhói đau. Không biết sáng sớm mai tỉnh lại, là cục diện gì đây.

“Công chúa.” Kỳ nhi trốn ở chỗ khuất, nhìn thấy rõ rồi đi tới trước mặt tôi và tiểu ngu ngốc.

“Công chúa” Kỳ nhi nói, “Thất điện hạ và Mặc Ngọc công tử đều đã chuẩn bị xong, Mặc Ngọc công tử nói, bây giờ ngài hối hận cũng còn kịp.”

Tôi ngẩng đầu, chỉ thấy mây mù trùng điệp.

Tôi nói: “Không đâu, nếu đã quyết định, ta tuyệt đối sẽ không thay đổi.”

Đôi mắt của Kỳ nhi lấp lánh trong đêm tối, “Người đoán được rồi chứ? Sáng mai thiếu gia vừa tỉnh…”

Tôi xua tay ngăn cản câu nói của Kỳ nhi, tâm tư rối bời.

Tên một khi đã bắn ra, không có lý gì sẽ quay đầu lại.

Đêm nay tôi phụ tấm lòng của tiểu ngu ngốc, e là nước đổ khó hốt.

Bỏ lỡ đêm nay, nếu muốn khiến cho An Lăng Nhiên thật tâm thừa nhận hắn chính là “Văn Mặc Ngọc” dắt tay tôi xem hoa đêm đó, e rằng cũng khó, nhưng mà…

Tôi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nhỏ giọng nói: “Y theo kế hoạch mà tiến hành đi.”

Đây mới chỉ là bắt đầu, tôi phải làm, không có lựa chọn nào khác.

———-HẾT CHƯƠNG 32————

Advertisements

4 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 32

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s