Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 35


Chương 35

Tôi cảm thấy, gần đây tôi càng trở nên thông minh.

Nhớ lại hồi trước khi cùng bạn bè thảo luận về đề tài ‘thông minh’, bọn tôi ngạc nhiên phát hiện, những người được gọi là tinh anh đứng đầu trong trường đều là bọn xấu nam xấu nữ, còn những người bình thường xếp sau, thì đều là tuấn nam mỹ nữ. Sau khi bước vào xã hội, định luận này càng được chứng thật hơn, vì thế tôi vẫn tin rằng thượng đế rất công bằng, những mỹ nữ xinh đẹp dễ thương đều dại dột đòi chết, còn bọn người dị dạng bằng phẳng như trẻ sơ sinh thì lại cực kỳ thông minh.

Đến Mục vương phủ, tôi mới phát giác mình lầm to rồi.

Sai hoàn toàn.

Từ An Lăng Tiêu, Túc Phượng, cho đến An Lăng Nhiên, Văn Mặc Ngọc, không người nào là cây đèn cạn dầu.

Đến lúc này, tôi mới đột nhiên nhớ tới một đạo lý lớn mà cha già ở nhà có dạy: mỹ nhân cũng không phải bẩm sinh đã ngu xuẩn, chỉ là bị cái vẻ bề ngoài mê hoặc, cả ngày chỉ quan tâm đến dung mạo, ăn mặc, mặt khác người ngoài lại thích cái vẻ ngoài này, nên hết sức giúp đỡ, lúc này mới phát hiện ra sự lười biếng và ngu xuẩn của bọn họ. Ngược lại, người xấu xí không ai thương tiếc, chỉ có thể dựa vào năng lực của bản thân để chứng minh chính mình, cho nên, trong lịch sử những người tài giỏi đa số đều là những người xấu xí. Cái này cùng với “càng lương thiện thì càng nghèo” cũng là một đạo lý.

Vì thế, gần đây tôi suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng thông minh.

Bởi vì, bản công chúa bị hủy dung.

Không có tướng mạo xinh đẹp, tây viện này của tôi liền biến thành lãnh cung danh xứng với thực. Không người thương tiếc, không người đối hoài, tôi đành phải dựa vào sự thông minh của mình mà tìm kế sinh nhai.

Kỳ thật, lửa cháy trong nhà kho cũng không lớn lắm, lúc tôi vọt vào cũng chỉ hít phải hai ngụm bụi. Nhưng tục ngữ có nói, họa vô đơn chí, lúc tôi còn chưa tìm được cái hộp đựng búi tóc đã lảo đảo va vào cái cột một cái, hôn mê bất tỉnh.

Đến khi tôi tỉnh lại, má bên phải đã bị dán một miếng băng gạc thật dày, Kỳ Nhi đỏ mắt nói, lúc mọi người tìm được tôi, má phải của tôi đã bị lửa làm bỏng, dù Trương Thế Nhân y thuật có cao tới đâu, trên mặt vẫn để lại một vết sẹo to bằng ngón tay cái.

Tôi nằm trên giường không nói gì, đúng là người xui xẻo, đến uống nước cũng bị mắc nghẹn.

Bệnh không lâu, An Lăng Tiêu cùng với Túc Phượng đã tới hai lần, nói vài câu khách sáo, để lại chút thuốc bổ rồi đi; Trần Hiền Nhu bận tâm vì tôi còn là công chúa, còn là dâu trưởng của An Lăng gia, nên cũng đã đến một lần, liếc mắt sơ qua, thầm khen người này vứt mấy miếng nhân sâm vụn lại rồi túm mông đi, bà ta đi chân trước, tôi sau lưng liền đem mấy miếng vụn nhân sâm này bỏ vào chén của Vượng Trạch.

Thật lòng thật dạ ngồi khóc ở bên giường tôi hai ba ngày mới chịu về vẫn là An Lăng Nguyệt, đại tiểu thư nàng mang cái gì tới tôi cũng không nhớ lắm, chỉ biết nàng kéo tay tôi khóc nức nở: “Chị dâu, tội gì phải vậy chứ? Ca ca không vong ân phụ nghĩa đâu, huynh ấy không thật lòng thích Trại Nguyệt công chúa đâu.”

Một câu thức tỉnh người trong mộng.

Tôi thế mới biết, hóa ra là hai tháng này không một ngọn cỏ nào trong tây viện của tôi ăn năn hối hận, tiểu ngu ngốc cũng đã cùng với đương triều công chúa Trại Nguyệt ‘tình cờ’ gặp gở ở ngoại thành, cũng nhất kiến chung tình. Khoảng thời gian này, tiểu công chúa điêu ngoa bốc đồng dính lấy phụ hoàng của mình muốn ông ta chỉ hôn mình cho An Lăng Nhiên.

Tin tức An Lăng Nhiên không còn là tên ngốc nữa trong một đêm đã lan truyền nhanh chóng, truyền khắp Lạc Vân Quốc, danh hiệu ‘thiên hạ đệ nhất mỹ nam’ rốt cuộc cũng danh xứng với tên, nghe vậy giờ ngày nào cũng có một đống nữ tử thèm khát phương dung của tiểu thế tử kiển chân chờ cả ngày trước cửa Mục vương phủ.

Thật là… sĩ chưa tới ba ngày, phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Lúc tiểu ngu ngốc chân chính đứng cạnh bên giường của tôi, tương đối xa cách, tôi chỉ cảm thấy thế sự xoay chuyển, hết thảy, đều thay đổi.

Ngày đó cưới Ô bố lạp thác, là vì mượn sức của Đại Hãn Hạp Hách Quốc; hôm nay, tiếp cận Trại Nguyệt công chúa, là vì nội ứng ngoại hợp. Ngày khởi sự của bọn họ, sợ là gần sắp rồi.

Đôi mắt đào sáng rực của An Lăng Nhiên không chút gợn sóng, hắn chỉ nhẹ giọng nói: “Vết thương đỡ hơn chữa?”

Nắng gắt cuối thu đúng là thời khắc ăn thịt người, vết thương của tôi lại còn đang kéo vảy, mỗi ngày đều đau và ngứa đến khó chịu, có thể tốt được sao?

Có điều bản công chúa vẫn rất có cốt khí nói: “Tốt nhiều rồi.”

Chắc là mấy ngày gần đây yêu đương với Trại Nguyệt công chúa rất suông sẻ, tiểu ngu ngốc nghe thế thì vui mừng cười nói: “Vậy tốt rồi, nàng cố nghỉ ngơi cho khỏe đi, có thời gian ta lại đến thăm nàng.”

Nói xong, liền phất ống tay áo, đi mất dạng.

Tôi ngồi trên giường sững sờ, ngược lại còn hi vọng hắn chưa bao giờ tới.

Nếu không đến thăm, đã nói lên rằng hắn còn giận tôi, trong lòng còn giận chứng minh trong lòng hắn còn có chỗ cho tôi, tôi cũng có thể tự bào chữa, tự nói với chính mình rằng Trại Nguyệt công chúa bất quá chỉ là quân cờ muốn tôi ghen.

Bây giờ, hắn hớn hở như gió mà đến đây, ở lại một lát, rồi lại hớn hở đi.

Ví như một câu kịch rất buồn nôn: không sợ ngươi hận ta, chỉ sợ ngươi chưa bao giờ đặt ta ở trong tim.

Kỳ Nhi nói đúng, Trại Nguyệt cũng chỉ là một quân cờ thôi.

Tôi cũng thế.

Tôi nghĩ, cũng không cần thiết lại đi bận tâm chuyện mình đối với An Lăng Nhiên rốt cuộc là yêu, hay là không thương nữa rồi.

Trước mắt, chuyện tôi hẳn phải nên phải lo lắng là làm sao ra khỏi phủ.

Chậc, không biết ‘hủy dung’ có được tính là bệnh hiểm nghèo không, có được hưu không?

. . . . . . . . . . . . . . .

Đêm khuya gió lớn trăng mờ, tôi nhìn người đang ngồi trong phòng nhàn nhã uống trà – Huyền Nguyệt thầm cười nhạt.        

Tôi cảm thấy, Mục vương phủ quả là có nhiều nhân tài, ra vào tự nhiên.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, cũng có một ít ruồi bọ bay đến quấy rối giấc ngủ? Lúc trước là Văn Mặc Ngọc, lần này lại đến Huyền Nguyệt. Chẳng qua là, người trước tới thăm tiểu ngu ngốc; còn Huyền Nguyệt lúc này, là tới thăm bản công chúa tôi.

Huyền Nguyệt tự châm trà tự uống, thấy tôi ở trên giường ngồi dậy, lại còn vô liêm sỉ nói: “Công chúa ngủ no rồi à?”

Tôi bước tới trước mặt Huyền Nguyệt đoạt lấy chén trà trong tay hắn, đối phó với loại người vô liêm sỉ biện pháp tốt nhất chính là – vô liêm sỉ hơn.

Tôi bi thương nói: “Đêm dài đăng đẳng, bản cung phòng không gối chiếc, làm sao có thể ngu ngon cho được?”

Huyền Nguyệt run lên rất rõ ràng.

Tôi không ngừng cố gắng cười nịnh nói: “Nếu không thì… Thất điện hạ bồi bản công chúa tiếp vậy?”

Tôi cố ý chìa ngón tay nhìn nhìn chiếc giường, lời nói mang theo vẻ thô bỉ dâm – tiết, kết hợp với vết bỏng khó coi trên mặt tôi, quả đúng là không chê vào đâu được.

Bất quá, Huyền Nguyệt không hổ là hoàng tử, thấy bản công chúa như thế thần thái cũng không hoảng hốt mà bỏ chạy, chỉ ngượng ngùng sờ sờ mũi nói: “Công chúa còn chưa hết bệnh, Huyền Nguyệt sao dám làm càn?”

Tôi giả bộ đau lòng, lấy khăn chấm chấm nước mắt nói: “Ta biết, ngươi ghét bỏ bộ dạng của ta.”

Thật ra, tôi vẫn cảm thấy vết bỏng bằng ngón tay cái này không ảnh hưởng đến toàn cục, ở hiện đại, người ngoài nhìn không biết còn tưởng là vết xâm; nhưng ở cổ đại, trong đáy mắt nam nhân không chấp nhận dù chỉ là một hạt cát.

Tôi nói thế, cũng lường trước Huyền Nguyệt nhất định biết khó mà lùi.

Ai ngờ người này lại giật mình, hắn nói: “Người sáng mắt không nói tiếng lóng, trước kia, công chúa còn có thể dùng vẻ bề ngoài mà giữ An Lăng Nhiên vĩnh viễn bên cạnh mình, nhưng hiện tại… Thứ Huyền Nguyệt nói thẳng, tính tình Trại Nguyệt công chúa, tướng mạo cũng không thua công chúa, trước đến giờ đều là người mới thắng người cũ, công chúa có từng nghĩ tới sau này dùng cái gì để tự bảo vệ mình chưa?”

Tôi lạnh giọng: “Thất điện hạ có ý gì?”

Huyền Nguyệt lần này, tuyết đối không phải đơn giản là đến thăm.

Huyền Nguyệt cười nói: “Công chúa là người thông minh. Chuyện Lý Đình Chính lần trước, ngài đã nhìn thấu tâm tư Huyền Nguyệt, hôm nay bằng hữu ngày mai đối thủ, thế lực của An Lăng Nhiên và Túc Phượng, Huyền Nguyệt thật không dám xem nhẹ, nghĩ lại, sợ là chỉ có công chúa mới có thể giúp ta.”

Tôi lạnh lùng liếc mắt một cái, thong thả nói: “Bộ Thất điện hạ ở trong phủ té xuống nước à, hay bỏng đầu óc? Nếu ngài đã nhận định thích An Lăng Nhiên, ngài cho rằng ta sẽ giúp ngài hại hắn sao?”

Huyền Nguyệt chắp tay cười to: “An Lăng tiểu tử là người của ta, sao ta lại hại hắn? Chỉ là sợ ngày sau có chút gợn sóng, cho nên trước tiên dự trù áp chế một phen thôi, mà việc này người khác làm thì ta không yên tâm lắm, cũng chỉ có mỗi công chúa.”

Tôi há miệng muốn nói, lại bị Huyền Nguyệt đoạt trước, hắn nắm tay tôi nói: “Đương nhiên, công chúa cũng không làm không công. Về phía Trại Nguyệt, Huyền Nguyệt sẽ đích thân sắp xếp, bảo đảm nhất định không để bước vào cửa Mục vương phủ.”

Tay tôi run lẩy bẩy, độc nhất là lòng dạ đàn bà. Huyền Nguyệt vốn là một con sói.

Một con chó sói độc ác.

Hắn nhắm đúng thời cơ, thấy tôi bị vắng vẻ đến tinh thần sa sút, nên muốn lợi dụng sự đố kỵ ghen tuông của nữ nhân đi hãm hại tiểu ngu ngốc, lấy cái này củng cố giang sơn sau này.

Cho nên nói, bọn người thống trị cho đến giờ cũng không ai là người nhân từ.

Khuôn mặt Huyền Nguyệt vẫn lộ vẻ cười ôn hòa như cũ: “Công chúa, ngươi cảm thấy cuộc mua bán này thế nào?”

Rút tay mình về, quay lưng về phía hắn nhắm mắt lại.

“Ngươi nghĩ, nên làm thế nào?”

Advertisements

3 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 35

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s