Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 36


Chương 36

Mấy ngày sau, An Lăng Nhiên thiết yến ở Mục vương phủ.

Thứ nhất, chính thức mở tiệc chiêu đãi muội phu tương lai Văn Mặc Ngọc; thứ hai, chúc mừng chính mình sống lại.

Hóa ra, theo tập tục Lạc Vân quốc trước khi nữ nhi lập gia đình thường mời con rễ đến chơi: thứ nhất tỏ ý thỉnh cầu sau này quan tâm nhi nữ mình hơn; thứ hai thể hiện tài lực cũng như thực lực của nhà mẹ đẻ.

Vì là tiệc gia đình, cho nên người được mời tới không nhiều lắm. Mà bản công chúa, cũng không có mặt.

Tôi còn có, chuyện quan trọng hơn phải làm.

Lấy bột tránh đánh thành mực, đổ từng chút từng chút vào trong rượu, khuấy đều, cho hòa tan xong hết tôi mới cầm bầu rượu nghiêm túc đặt lên cái mâm trong tay Kỳ Nhi.

Đôi mắt đen nhánh của Kỳ Nhi sâu không thấy đáy, “Công chúa, cô đã nghĩ kĩ chưa?”

Tôi cười nhạt, “Kỳ Nhi, nếu sợ mang phiền phức, rượu này, để ta bưng đến tiền thính cũng được.”

Nghe vậy, Kỳ Nhi không nói nữa, chỉ lắc đầu thở dài rồi nhanh chóng vọt đi.

Tôi quay đầu lại nhìn cửa sổ chăm chú, cơn mưa đầu thu.

Nhiều ngày nay, điều như thế.

Mưa phùn rả rích, chọc người buồn bả.

Huyền Nguyệt đoán không sai, tôi đúng là… đã động tâm với tiểu ngu ngốc, một loại tình cảm muộn phiền.

Nếu không có sự xuất hiện của Trại Nguyệt công chúa, có lẽ tôi còn có thể tự lừa dối chính mình, nhưng từ sau khi Nguyệt Nhi nhắc tới tiểu ngu ngốc, trong lòng có gì đó không xua đuổi được, đuổi không đi.

Thế nhưng Huyền Nguyệt cũng quá coi thường tôi rồi, cho dù có ghen ghét thế nào tôi cũng không có ngốc đến nỗi mà đi hại tiểu ngu ngốc. Huyền Nguyệt nói, thuốc này bất quá là thuốc mê mạn tính, sau khi uống vào xong sẽ giống như người trúng độc mà quyến luyến bịn rịn, không hại đến tính mạng.

Tôi mà có tin, tôi mới là cổ nhân ngu ngốc thật ấy.

Theo tôi thấy, thuốc này là mạn tính còn thuốc độc mới là thật.

Cho dù thật có một ngày, tiểu ngu ngốc tạo phản, tranh đoạt giang sơn với Huyền Nguyệt, ắt cũng là một hoàng đế đoản mệnh, Huyền Nguyệt muốn, là ngồi làm ngư ông đắc lợi.

Quãng thời gian này, tôi một mặt cùng với Huyền Nguyệt lá mặt lá trái, một mặt chờ đợi thời cơ giải thích rõ tình hình với tiểu ngu ngốc.

Tôi cân nhắc, Mục vương phủ bây giờ, ngoại trừ Nguyệt Nhi đơn thuần ra, ai cũng coi tôi là tay trong của Huyền Nguyệt, cho dù tôi có tốn hết nước miếng nói ra hết mọi mưu kế, tiểu ngu ngốc cũng sẽ không tin tôi nửa chữ. Vì thế để bảo vệ quyền lợi, tôi liền tương kế tựu kế, sai Kỳ Nhi đi mua chút thuốc xổ giả làm độc dược, đêm nay tiểu ngu ngốc uống vào, Huyền Nguyệt định binh lâm thần tướng, “chỉ điểm” cho An Lăng Nhiên một phen, khiến cho hắn ngoan ngoãn nghe lời, rồi sau đó mới định ngày cho uống thuốc giải.

Ngay vào loại thời điểm như vầy, tôi lại chợt nhận ra một lời giải thích cho tất cả, làm chơi ăn thật. (làm ít công to)

Lúc nãy, tôi với Kỳ Nhi bất quá chỉ là diễn xuất, đề phòng Huyền Nguyệt không tin tưởng bản công chúa, phái người giám thị quá trình tôi bỏ thuốc.

Quả nhiên, Kỳ Nhi mới đi có một chút, Văn Mặc Ngọc liền vào phòng bếp.

Tóc đen như mực, hoa y liêu nhân, từng thứ giống như lần đầu mới gặp.

Tôi cười trộm: “Đêm nay Mặc Ngọc công tử là vai chính, chạy tới chỗ ta làm gì?”

Văn Mặc Ngọc nói: “Xem xem hạ đường thê như cô có khỏe không thôi.”

Tôi giật mình, dẩu môi nói: “Khỏe lắm.” Hi vọng vừa lóe lên trong lòng đã chợt vụt tắt, cái miệng đúng thật là chẳng tha cho ai như thế mà, sao đến lúc này mà tôi còn ngu ngốc mà ngóng trông Mặc Ngọc giả đến thăm tôi chứ?

Văn Mặc Ngọc cố ý liếc nhìn tôi, sau đó lại giận dữ nói: “Liêm Chi, người ta nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân, sao ngươi nỡ hạ thủ hả?”

Tôi cười, “Sao nào, hóa ra Mặc Ngọc công tử không phải đến giám thị ta, mà ngược lại đến để khuyên nhủ ta à?”

Văn Mặc Ngọc gõ gõ cái bàn, nói: “Liêm Chi, cô là người thông minh, Huyền Nguyệt cũng là người thông minh. Sao cô không nghĩ tới hắn còn có sau chiêu hả?”

Nghe xong lời này, tim tôi không khỏi vang lên “lộp bộp”.

“Có ý gì?”

Văn Mặc Ngọc nói tiếp: “Liêm Chi ơi Liêm Chi, cô đúng là thông minh một đời mà hồ đồ nhất thời. Huyền Nguyệt đã có thể nhận ra cô là người có tình, thì càng có thể đoán ra cô đối với tên An Lăng tiểu tử còn có nghĩa, không nỡ xuống tay. Cái gì mà muốn hợp tác với cô đều là mấy lời vô sĩ để lừa quỷ, cử động như vậy, chẳng qua là vì muốn ngăn chặn cô thôi!”

Tôi kinh hãi, lập tức bật dậy khỏi ghế, cắn răng nói: “Văn Mặc Ngọc! Ngươi tốt nhất nên nói cho rõ ràng…”

Văn Mặc Ngọc lắc lắc đầu, ngóng nhìn ánh trăng trên cao nói: “Sợ là… không còn kịp rồi.”

(Ở đây tác giả chơi chữ, từ Huyền Nguyệt của anh Thất điện hạ là玄玥 phát âm là ‘xuán yuè’ chắc là bí ẩn trong truyền thuyết (cũng như anh nói anh là truyền thuyết ấy), còn từ ‘huyền nguyệt’ (có nghĩa là ‘ánh trăng trên cao’ ở trên) 悬月 phát âm cũng là ‘xuán yuè’.)

Tôi gấp đến độ trực tiếp giơ chân, túm lấy bả vai Văn Mặc Ngọc dùng sức lay lay.

“Sao ngươi lại không chịu nói cho hết câu hả!”

Văn Mặc Ngọc trừng mắt liếc nhìn tôi một cái, rất có khí thế khinh bỉ “ngay cả ta cô cũng sắc”: “Thuốc độc thật sự nằm trên chén rượu của An Lăng Nhiên, thứ rượu nước này, Huyền Nguyệt vốn không hy vọng xa vời cô có thể bỏ vào thật, cách chu toàn này dùng để phòng cô phá vỡ đại sự. Huyền Nguyệt nói…”

Nghe điều này, tôi nào có còn thời gian đâu mà nghe Văn Mặc Ngọc nói hết, đẩy hắn sang một bên liền nhanh chóng chạy ra tiền sảnh, chỉ còn nghe thấy phía sau truyền tới âm thanh sốt ruột của Văn Mặc Ngọc “Này này”. Tốc độ này, đừng có nói là Lưu Tường, sợ là “điểu tường” cũng không nhanh bằng tôi.

(Có vẽ như chỗ này tác giả chơi chữ, nguyên văn là ngưu tườngđiểu tường, từ ngưu và lưu phát âm gần giống nhau, ‘lưu tường’ ở đây là có nghĩa là trâu bay, điểu tường là chim bay, Lưu Tường là tên một vận động viên điền kinh nổi tiếng của Trung Quốc)

Mới chạy tới tiền sảnh, bản công chúa còn chưa kịp thở hổn hển, đã nhìn thấy tiểu ngu ngốc đang đứng ở chính giữa đại sảnh, giống như mới vừa dõng dạc diễn thuyết xong, tay giơ chén rượu ra chuẩn bị trút vào.

Nói thì không kịp thời gian thì nhanh, bản công chúa bất chấp ba bảy hai mươi mốt dốc sức nhào tới đẩy một phát, chỉ nghe “bốp” một tiếng, âm thanh chén rượu rơi dưới đất, cùng với đá cẩm thành phát ra âm thanh va chạm lanh lảnh.

Xong rồi, tôi mới thở dài một hơi.

Cứu một mạng người, hơn xây bảy cái tháp, ân tình này, ngày sau tôi nhất định phải đòi tiểu ngu ngốc lại.

Niệm xong, tôi nhếch khóe miệng ngẩng đầu lên. Nhưng vừa nhấc đầu, mới phát hiện lúc nãy thật là… không vỗ thì thôi, một phát kinh người.

Khách khứa trong phòng đều giống như bị điểm huyệt, từng vẻ mặt khác biệt đều cứng đờ tại chỗ, ánh mắt đồng thời lưu loát phóng về phía tôi, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì tôi đã bị vỡ tan tành rồi. Đến cả tiểu ngu ngốc đang đứng bên cạnh tôi, thần sắc cũng giật giật mà nhìn tôi chăm chú, tôi không ngăn cản được, đành phải xoay đầu.

Thế nhưng vừa chuyển, mới sửng sốt phát hiện, đứng cạnh An Lăng Nhiên còn có một cô nương mặt như hoa mày như liễu, lúc này, vị thiên kim này cũng hoa dung thất sắc, gương mặt lộ vẻ khó hiểu nhìn tôi.

Chốc lát, cuối cùng cũng có người phản ứng kịp, bước tới trước mặt ba người chúng tôi lắp ba lắp bắp hô lên: “Công chúa.”

Tôi cảm động đến rơi nước mắt, xem ra rốt cuộc cũng có người giúp bản công chúa xuống đài, liền thuận miệng đáp: “Ừ.”

Thế nhưng vừa đáp xong, lại tiếp tục rước lấy xem thường. Tôi cũng không rõ tình huống hiện tại cho lắm, đang vò đầu bứt tóc xem coi sai chỗ nào rồi, người hầu vừa mới gọi bản công chúa xong đã ra vẻ thuần chất tiến đến trước mặt vị thiên kim xinh đẹp, còn cố ý cất cao giọng nói: “Công… chúa… hoảng sợ rồi?”

“…”

Bản công chúa ngây ra như phỗng, lúng túng lắc lư trong gió.

Người hầu này vừa nhìn thôi cũng đủ biết là nhũ mẫu hay làm sừng sỏ ở trong cung, tuyết không thể so được với mấy hạ nhân đáng yêu chỉ nhẹ đánh nhẹ mắng trong Mục vương phủ, muốn làm mất mặt bản công chúa, cố ý nhấn mạnh hai chữ “công chúa” vừa dài lại vừa cao.

Này, này… hổ lạc bình dương bị khuyển khi, tôi lấy chồng xa cũng bị chó Lạc Vân quốc sủa.

Đến lúc này, Trại Nguyệt công chúa ước chừng cũng đã hồi hồn, cúi đầu thẹn thùng mà lắc lư bầu rượu trong tay. Tôi thấy thế, phản ứng lúc tôi xuất hiện mới nãy là vừa vặn đến cỡ nào, giờ mới cảm thấy thất thố xấu hổ bấy nhiêu.

Lúc đó, An Lăng Nhiên không biết là đang đứng trong sảnh nói gì đó với khách khứa, không khí vui vẻ, Trại Nguyệt công chúa liền bị tân khách giựt dây đứng dậy rót rượu cho An Lăng Nhiên, đúng là tình chàng ý thiếp, lưu quang xoay chuyển. Còn tôi thì lại giống như bà phù thủy trong mấy câu chuyện phương Tây, đột nhiên kéo đến, mang theo cuồng phong mây đen đến cuốn đi sạch người trong phòng, một chưởng đánh rớt chén rượu, nước rượu đổ sóng sánh.

Cái gì gọi là phu thê tình thâm, tương kính như tân cứ vậy bị vỡ nát, vỡ rơi trên mặt đất, như nước rượu này, rơi vãi dưới đất, cũng không cách gì hốt lại được nữa.

Nhũ mẫu trong cung lại ở bên tai nói câu gì đó, Trại Nguyệt cuối cùng mới có phản ứng, ngẩng đầu lên cười một cách dịu dàng đáng yêu nói: “Không sao, ta lại… lại châm thêm một chén nữa là được.”

Nghe vậy, tôi đột nhiên cảm thấy, có một cơn gió to đang quét vào, tôi vốn còn đang lúng túng lắc lư giờ đã bị gió quật ngã xuống đất.

Công chúa bình thường trong chuyện không phải đều điêu ngoa, tùy hứng, không phân phải trái sao?

Tại sao tôi hung hăng hất đổ chén rượu mà Trại Nguyệt công chúa này không nhóc cũng chả nháo? Nếu là thế thật thì hay biết mấy, tôi còn có thể nhân cơ hội này chạy trối chết, nhưng nhìn cục diện hòa thuận vui vẻ hiện tại, tôi nên làm sao đây?

Tôi lén nhìn An Lăng Nhiên, còn hắn thì đến cả khóe mắt cũng không thèm chừa cho tôi, đôi mắt hoa đào chỉ lo chăm chú nhìn Trại Nguyệt, nhu tình như nước mà chắp tay nói: “Làm công chúa hoảng sợ rồi.”

Tôi dựa vào, tôi cũng là công chúa vậy!

Ta bởi vì tiểu ngu ngốc ngươi mà chạy thiếu điều chân cũng sắp rã rời, sao ngươi không nghĩ tới ta cũng bị sợ hãi hả?!

Trại Nguyệt chăm chú nhìn An Lăng Nhiên, đột nhiên hai má đỏ hồng, xấu hổ lúng túng.

Nàng ôn nhu nói: “Đã bảo là không sao rồi mà, chắc là lúc tỷ tỷ vào té ngã, nên mới bất cẩn va vào.”

! #$%#&%(#$%

Mắt tôi nổi lên ngọn lửa, ai là tỷ tỷ ngươi?! Định vào cửa làm muội muội ta à, không dễ vậy đâu!

Trại Nguyệt không thấy tôi đang nổi giận, lại còn kéo tay áo rót một chén rượu đầy, cuối cùng, cầm chén rượu, giơ về phía tôi.

Tôi trái nhìn nhìn, phải né né, chén rượu vẫn quay về hướng tôi y nguyên.

Này… có ý gì đây?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trại Nguyệt rạng rỡ, nâng chén cúi đầu nói: “Trại Nguyệt nhỏ hơn tỷ tỷ hai tuổi, chén rượu này vẫn nên kính an ủi tỷ tỷ. Tỷ tỷ, mời…”

Cằm tôi thiếu chút nữa rơi xuống đất, không phải chứ?

Chén rượu này không phải cái nào khác, chính là cái mà nhũ mẫu trong cung kia mới vừa nhặt dưới đất lên, cái mà tôi vừa hất rơi lúc nãy.

Aiz, cũng không biết Huyền Nguyệt đã hạ cái thuốc gì, bình thường trong phim không phải chỉ cần rượu độc rơi xuống đất sẽ bốc lên rất nhiều bôt sao? Nhưng cái chén này được rót đầy như vậy, mà vẫn trong suốt thấy đáy, nhìn không ra manh mối.

Trại Nguyệt thướt tha nhiều vẻ lại đẩy chén rượu về phía tôi, nếu tôi không tiếp thì quả là quá không biết điều, vì thế, bản công chúa run rẩy tiếp nhận chén rượu, nhìn một chén rượu độc đầy bên trong, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trại Nguyệt ra hiệu cho người hầu dùng cái chén bị tôi hất ngã để kính tôi, thứ nhất là cho tôi đường lui, thứ hai là biểu hiện thành ý, thế nhưng lúc này, đánh bậy đánh bạ, lại đánh phải mạng của tôi!

Ngồi ở vị trí khách quý, Huyền Nguyệt không nặng không nhẹ nói một câu: “Công chúa nếu như đã tiếp rượu của lệnh muội, sao còn chưa uống?”

Tôi quay đầu trừng Huyền Nguyệt, trong khoảnh khắc sấm sét vang dội.

Vừa rồi tôi hất như vậy, sợ rằng đến cả tiểu ngu ngốc và người ở đây đều cho rằng tôi vì ghen ghét đố kỵ, chỉ có mỗi Huyền Nguyệt, nhất định là biết âm mưu thất bại, nên lúc này mới nhẹ nhàng chêm vào một câu, là khiêu khích, lại là cảnh báo.

Nếu lúc này mà nói ra nguyên do, Huyền Nguyệt chắc chắn sẽ rũ chứng cứ phạm tội sạch sẽ, rượu là do Kỳ Nhi bưng lên, đến lúc đó tôi không chỉ không tố giác được dã tâm của Huyền Nguyệt, mà còn rước lấy tội. Mà nếu như phải uống thật đi… làm sao mạng của tôi lại bạc thế này, phải hàm oan mà chết thế chứ?

Trong đầu trăm mối tơ vò, đang suy tính xem làm sao cho phải, An Lăng Nhiên lại tiến tới bên cạnh lỗ tai tôi lạnh lùng nói: “Uống!”

Tôi giật mình, chưa bao giờ tiểu ngu ngốc lạnh nhạt với tôi giống như một khắc này.

Bảo tôi uống, là tốt cho tôi, muốn cho tôi và Trại Nguyệt một cái thang xuống; ngươi cũng là muốn nhìn thấu mưu kế của Huyền Nguyệt, nên giây phút này mới tương kế tựu kế mà hy sinh ta sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn tiểu ngu ngốc chăm chú, hắn thờ ơ nhìn lại, sẵn đà còn cười ngọt ngào với Trại Nguyệt.

Phút chốc, lòng tôi như tro tàn.

Kệ cứ giả đò ngốc đi, nhắm mắt, tôi bưng rượu ngửa đầu uống.

Bốp!

Tôi còn chưa kịp nuốt rượu trong miệng xuống, lại ‘bốp bốp’ hai tiếng, tôi chỉ cảm thấy sau lưng có một cơn đau đớn buồn nôn, ói nước rượu ra đất.

Cả phòng lại lần nửa sôi trào.

Hôm nay đúng là tiện nghi cho đám người thân thích của An Lăng tộc, không công mà cũng có trò hay xem.

Tôi nhìn chén rượu lại bị đánh rớt trên mặt đất, lại nhìn nhìn đầu sỏ gây nên bên cạnh – Kỳ Nhi, nhất thời không biết làm sao cho phải.

Kỳ Nhi lôi kéo tay áo tôi tức giận nói: “Công chúa, rượu vậy sao còn uống?”

Kỳ Nhi chỉ vào Trại Nguyệt nói: “Uống xong rồi, chẳng lẽ là để cho Trại Nguyệt này làm muội muội sao?”

Tôi ngạc nhiên, thật không hổ là nha hoàn nhanh nhẹn của tôi, nếu không phải nhờ màn diễn ghen ghét này của cô ấy, tôi còn có thể sống tới ngày mai sao?

Tôi kéo lấy tay Kỳ Nhi, giọng nói cũng có chút ngẹn ngào.

“Kỳ Nhi…”

Kỳ Nhi nhặt chén rượu độc trên mặt đất lên, tiếp tục diễn trò nói: “Công chúa cô yên tâm đi, chỉ cần có ta ở đây, ai cũng không dám bức cô uống cái gì mà rượu độc!”

Dứt lời, cánh tay ngọc vung lên, chén rượu bị ném ra khỏi sảnh.

Chua xót xong xuôi, quả bom hẹn giờ trong lòng tôi rốt cuộc cũng tắt hỏa.

An Lăng Nhiên, nếu sau này ngươi hiểu được nổi khổ tâm của bản công chúa, nhất định sẽ rất rất cảm ơn ta.

Advertisements

3 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 36

  1. Ui sao lại ngược nhau thế này hik hik bạn ơi, cám ơn đã dịch truyện nhé, mình thích truyện này lắm

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s