Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 37


Chương 37

Một công trạng thành vạn cốt khô.

Ầm ĩ kinh như vậy, mạng tiểu ngu ngốc đã được bảo vệ, còn tôi thì lại trở thành đố phụ hàng thật giá thật. Từ nay về sau, trên bảng xếp hạng đố phụ, bản công chúa vinh quang chiếm vị trí thứ hai. Vị trí thứ nhất đó chính là vị “Hoạn Thư” phu nhân danh tiếng nhiều đời.

Tôi còn vốn tưởng rằng, chờ chuyện qua đi, Túc Phượng và An Lăng Nhiên chắc chắn sẽ hưu tôi, tôi cũng định cố nhịn không ló đầu, có thể cầm hưu thư dẫn theo Kỳ Nhi, hoan hoan hỷ hỷ đi tìm cuộc sống mới trong tương lai.

Ai có thể ngờ, chuyện không như ý người, vào ngay buổi tối bản công chúa đại náo yến hội, sự tình xảy ra có chút thay đổi mang tính bước ngoặt.

Sự việc rất đơn giản, một buổi tối trăng sáng trên cao, gió thổi hiu hiu.

Tôi ở trên giường lăn qua lộn lại, bất luận thế nào cũng ngủ không được, lại nghĩ tới câu nói “một ngày vợ chồng trăm ngày ân” của Văn Mặc Ngọc, tôi cảm thấy, lúc trước tiểu ngu ngốc đối xử với tôi cũng không tệ, chuyện Huyền Nguyệt mặc kệ việc hắn có tin hay là không, tôi cũng phải nhắc cho hắn.

Vì thế, tôi đi tiền viện tìm tiểu ngu ngốc.

Tiểu ngu ngốc ăn mặc chỉnh tề, giống như còn chưa ngủ.

“Có việc?”

Người trong phòng thần thái sáng láng, đến ngay cả tóc cũng một cây là một cây (?), tư thế rất hiên ngang oai hùng, dáng vẻ này… sao giống như đang đợi tôi thế?

Tôi cúi đầu vân vê khăn tay, nghe chính mình nói: “Tiểu ngu ngốc, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Đây là lời mở đầu ngu ngốc nhất, chỉ là tôi càng nghĩ cũng không nghĩ ra câu nào tốt hơn, đành phải đại vậy.

An Lăng Nhiên nhíu mi, kéo tôi vào trong ngồi xuống rồi nói: “Về Trại Nguyệt?”

Tôi thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của chính mình, vội xua tay nói: “Không phải không phải, ta muốn nói…”

Lời bản công chúa muốn nói còn chưa kịp ra miệng, đột nhiên nghe thấy trong giường phát ra tiếng động, chốc lát liền nhảy ra một hắc y nhân, trong tay cầm thanh kiếm vọt thẳng về phía chúng tôi.

An Lăng Nhiên thấy thế, đẩy tôi về phía sau, chỉ nói: “Ngốc, đừng có nhúc nhích.”

Tôi bị An Lăng Nhiên đẩy ra, va vào mép bàn đau đến nhãn mạo kim tinh, còn chưa kịp do dự đã thấy thích khách từ trên giường tiểu ngu ngốc nhảy xuống, bèn nhanh chóng chạy ra cửa kêu cứu.

Người còn chưa đi tới cửa, bên này An Lăng Nhiên và thích khách đã đánh tới trước mặt tôi, kể cũng lạ, tôi chạy sang bên trái, hai người bọn họ giống như đã thương lượng sẵn dịch sang bên trái; tôi né sang bên phải, bọn họ liền đánh sang phải.

NND, lão nương làm sao cũng không lọt qua được.

Tôi nhất thời tức giận, dứt khoát xách mông ngồi xuống ghế hét to lên: “Người đâu! Người đâu rồi!”

“Có thích khách…”

“Ô ô ~~”

Tôi còn chưa hú xong hai tiếng, tiểu ngu ngốc lại đột nhiên lật đật chạy tới bụm miệng của tôi lại, vẻ mặt kích động cũng là nói không nên lời.

“Liêm Nhi, đừng kêu.”

Tôi ngọ ngoạy đủ kiểu trong lòng An Lăng Nhiên, cùng lúc đó, gia vệ của Mục vương phủ cũng đã nghe được động tĩnh mà kéo tới. Thích khách thấy thế tựa hồ thật bất đắc dĩ, đành phải tấn công An Lăng Nhiên tiếp, An Lăng Nhiên linh hoạt chợt lóe, lại tránh được công kích của hắc y nhân, hai người lại tiếp tục đánh tiếp, tôi có ngốc cũng nhìn ra chút manh mối, cũng không nhanh không chậm mà tiếp tục nhấc ghế ngồi xem diễn.

Đúng là tiếc thật, giờ này nếu mà có thêm một dĩa hạt dưa thì đủ bộ.

Vì thế, lúc bọn gia vệ dùng hết sức của chín trâu hai hổ, đá văng cửa phòng ra, chỉ nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị như thế này: tiểu thế tử An Lăng Nhiên cùng Hắc y nhân đang đánh nhau hừng hực khí thế, bản công chúa vô tâm vô phế ngồi ở huyền quan, ôm trà cười tủm tỉm nhìn hai người đến mắt cũng không thèm chớp.

Sau lại có dã sử truyền lại, nói một đêm này, mưa gió nổi dậy. Hạp Hách công chúa ghen ghét thành tính, lại còn cấu kết với người ngoài, đến mưu sát chồng, nhưng bị tiểu thế tử phát hiện, vừa lúc bắt gặp hai người. Gian phu bỏ chạy, Ô bố lạp thác công chúa bị thương hôn mê.

Đúng vậy, một đêm này, tôi đúng là bị thương hôn mê thật.

Thế nhưng chân tướng sự thật lại là như vầy:

Bọn gia vệ vọt vào, tiếp đó tay cầm trường thương hoảng hồn hét lên: “Thích khách ở đâu? Đâu?” (mời tự động liên tưởng tới 《 Võ lâm ngoại truyện 》dáng vẻ của Lão Hình và Yến Tiểu Lục tìm thích khách)

A dì đà phật, đừng trách bọn gia vệ của Mục vương Phủ nhát như chuột, thời gian thái bình lâu quá, bọn nhãi này nào biết được ngày tổ tông mình liếm máu trên đao, tranh đoạt giang sơn.

“Ở bên kia.” Tôi có lòng tốt chỉ về phía hai cái bóng một đen một trắng đang đánh rất sung sướng, chỉ thấy bọn gia vệ giống như bọn ruồi bọ va đầu nhau bước lên.

“Giết a…”

“Bảo vệ tiểu thế tử…”

“Người đâu rồi! Có thích khách!”

Tôi ngồi trên ghế thầm đổ mồ hôi lạnh, mấy thằng nhãi đần độn này có hơi ngốc thật, nhưng đều là người tốt, mặc dù trong lòng sợ chết muốn chết, song có cả một đám người run run, nhưng vừa thấy tiểu thế tử đang đấu với địch nhân say sưa nhễ nhại, đều như con thiêu thân nhảy vào lửa nhào tới.

Còn bên kia An Lăng Nhiên và Hắc y nhân giống như đang đấu đến cao hứng, người ngoài còn chưa kịp đến gần, cũng không biết là nội lực của ai phát ra, cả đám tiểu tử của Mục vương phủ đều bị đẩy ngược trở lại.

Tôi đỡ một tên tiểu tử bên cạnh đứng dậy, người này còn chưa kịp đứng vững, đã giơ thương lên rống giận: “Giết a…”

Sau đó lại lần nữa không biết sợ nhào vô tiếp, đám gia vệ chung quanh thấy vậy cũng không chịu rớt lại phía sau xông tiếp về phía hai người, khóe miệng tôi có chút run rẩy.

Mấy thằng nhãi này… đều là trẻ em tốt, chỉ là có chút ngốc thôi.

Vòng đi vòng lại, hai người đánh tới hoa rơi nước chảy, còn đám nhóc gia vệ cũng “Nhào vô xong, lại bị dội ngược trở ra” chơi đùa đến nhàm, lúc mà tôi xem đến nỗi không ngừng ngáp, còn đang suy nghĩ xem có nên về ngủ một giấc không, chả biết bàn tay người nào, đẩy tôi một cái.

Một cú đẩy này, đẩy tôi về phía vực sâu vạn trượng.

Tôi bị lẫn vào đám gia vệ lộn xộn, tôi bị va vào cái tủ quần áo, bị xô qua đẩy lại, bỗng bị đẩy một cái, bị vấp một cước, cuối cùng, nghiêng ngả lảo đảo bổ nhào về phía An Lăng Nhiên và Hắc y nhân.

Tiểu ngu ngốc cùng với thích khách đã sớm bị đám gia vệ làm phiền toái, thấy một vật không rõ tới định vươn tay ra đẩy tôi, tôi còn chưa kịp bay đến trước mặt hai người, đã cảm nhận được có một luồng chưởng khí, giống như sấm sét, phản ứng đầu tiên của bản công chúa chính là chưởng này giống như trong tiểu thuyết võ hiệp viết: Một chưởng mất mạng! Ôi chết tôi rồi!

Vì thế, tôi bi thương mà thét lên thảm thiết.

Khi này, còn chưa sao, Hắc y nhân sợ tới mức lập tức thu chưởng, người hơi nghiêng, tôi liền trực tiếp bổ nhào vào lưỡi đao bén nhọn trong tay phải của hắn.

Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy trước ngực có âm thanh của một vật gì đó đâm vào, ngay sau đó là cảm giác đau nhức rất rõ ràng truyền đến từ đại não, trong lúc hoa mắt ù tai, tôi còn cố nâng mí mắt, chỉ thấy tiểu ngu ngốc đã quăng cây quạt đi chạy tới chỗ tôi, đầu nghiêng một cái, bất tỉnh nhân sự.

Trước khi hôn mê một giây, tôi thật buồn rầu, còn chân thành tự hỏi: tại sao người bị thương luôn là tôi hả?

Tôi đây này, có trêu ai chọc ai đâu chứ?

……

Một đao mà tôi bị đâm chả phải chơi, sau đó nhờ vào Trương Thế Nhân và tiểu ngu ngốc kể lại: bởi vì kẻ bất tài tôi quá nặng, lại còn ngu ngốc mà dốc hết sức nhào vào cây đao, cho nên, một đao này chỉ thiếu chút nữa là ngay tim, đi đời nhà ma!

Sau nữa, nghe Vương mụ mụ, Lý mụ mụ nói, lúc mà bọn họ và Vương gia, Vương phi tới, tôi đã ngã xuống trong vũng máu, máu chảy như thác nước, ào ào lênh láng dưới đất, tiểu ngu ngốc ôm lấy tôi sợ đến run rẩy, chỉ bụm lấy miệng vết thương rồi cố sức gọi tên tôi.

Thất hoàng tử Huyền Nguyệt cả người mặc y phục dạ hành thì lại không biết làm thế nào đơ người ra, gào thét nói: “Ta vô tại a! Ta nào biết cô ấy đột nhiên đâm đầu vào đâu?”

Bọn gia vệ cũng chỉ ngây ngốc đừng đờ tại chỗ, trừng mắt nhìn Hắc ý nhân biến thành thích khách Thất điện hạ ngẩn người.

Vẫn là Mục vương phi trấn định nhất, vung tay lên nói: “Vương mụ mụ, mau mời Trương đại phu cấp tốc đến Mục vương phủ, nói hắn mạng người quan trọng.”

“Lý mụ mụ, vào phòng ta lấy Thiên tham hoàn của Cao Ly quốc tiến cống đến.”

“Tiểu Điệp Tiểu Uyển, dìu Thiếu phu nhân lên giường.”

. . . . . . . . . . . .

Vì vậy, tôi nhờ vào định đoạt sáng suốt của điểu lão đầu, đả giữ được cái mạng nhỏ, cộng thêm chân khí tục mệnh của hai cha con An Lăng Tiêu và An Lăng Nhiên chuyển sang cho tôi. Bảy ngày sau, tôi rốt cuộc cũng chịu mở mắt.

Sau khi mở mắt, tôi ngay đến cả lời kịch kinh điển – “nước”, còn chưa kịp phát ra khỏi miệng, chỉ thấy một ánh mắt đầy tơ đỏ của tiểu ngu ngốc xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi chép miệng, theo bản năng định lùi về sau, nhưng mới vừa di di cái cổ thôi toàn thân đã kêu gào đau đớn, vết đao ở ngực còn liều mạng truyền đạt ý thức của chính mình, tôi đau đến thở không thông, chốc lát một hôi đầm đìa.

Vậy mà tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên lại còn không chịu để ý đến cảm thụ của bản công chúa, thấy tôi trợn mắt vô cùng phấn khởi, liền giữ chặt lấy bả vai của tôi mà dốc sức lắc lắc dậy: “Liêm Nhi? Nàng tỉnh rồi?”

“Liêm Nhi, Liêm Nhi! Liêm Nhi!”

Vừa gọi vừa lắc liên tục, tôi đột nhiên cảm thấy miệng vết thương của tôi lại nứt ra thêm, đáng thương cho bản công chúa có khổ mà không nói được, hai mắt chỉ đẫm lệ mờ mịt trừng người trước mặt.

Có lẽ mấy ngày nay tiểu ngu ngốc bị dọa đến mờ hồ, lại còn bảy ngày bảy đêm không ngủ trông coi tôi nên đầu óc không được tỉnh táo lắm, thấy tôi vậy vẫn chưa đoán ra là tôi đang đau nhức, lại còn kích động, ôm lấy tôi nức nở: “Liêm Nhi, nàng rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi, không sao rồi! Không sao rồi.”

Bọn hạ nhân bên ngoài nghe động tĩnh cũng chú ý lủi vào phòng, An Lăng Nhiên thầm lau nước mắt nói: “Mau đi kêu Trương đại phu, bảo Liêm Nhi tỉnh lại rồi, hình như vẫn còn sốt.”

Vương mụ mụ là một người bất chấp việc, thấy tình cảnh như vậy cũng không nghĩ tới chuyện chạy lại kéo tôi ra, chỉ quỳ gối trước cửa sổ nói: “A dì đà phật, công chúa rốt cuộc cũng tỉnh rồi. Cảm ơn Bồ Tát, cảm ơn Như Lai phật tổ!”

Cả một phòng người luýnh quýnh, bái Bồ Tất, đi bẩm báo cho Vương phi, tìm Kỳ Nhi, nấu thuốc.

Vậy mà lại chẳng có ai bước tới trước giường nhìn xem bản công chúa, xem xem tôi có bị tiểu ngu ngốc ghìm chết chưa.

Ngay lúc tôi sắp hít thở không thông, tiểu ngu ngốc rốt cuộc cũng buông tôi ra, nhưng vẫn khó kiềm chế như cũ mà xoa khuôn mặt của tôi nói: “Liêm Nhi, nàng có biết không, ta vừa nghĩ đến nàng còn chưa chịu tỉnh lại, ta rất sợ…”

“Thật sự rất sợ…”

Nói xong, ấn đôi môi đỏ lên.

Tôi nhắm mắt, nhưng không có cách nào hưởng thụ được nụ hôn triền miên sau khi gặp lại này.

Bởi vì, tôi thật sắp sửa nghẹt thở.

Tôi bất chấp vết thương trước ngực mà giơ chân ra đá, tiểu ngu ngốc vẫn hôn đến vui vẻ như cũ, hạ nhân trong phòng cũng chỉ coi chúng tôi như trong suốt.

Vì thế, tôi cuối cùng cũng không duy trì được, lại bất tỉnh nhân sự, trở thành vị công chúa đầu tiên trong lịch sử vì hôn môi mà nghẹt thở.

Thật là… tình hà dĩ kham*!

(*) Tình hã dĩ kham: nguyên câu này có nghĩa là tình cảm làm sao mà chịu được thứ đả kích như vầy.

Advertisements

6 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 37

  1. Pingback: Cửa hàng dị thú số 138 – 161 « Ẩn Quỷ Lâu

  2. Pingback: Cửa hàng dị thú số 138 – 161 | Ẩn Quỷ Lâu

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s