Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 40


Chương 40

Edit: Windy + EU

Tiễn Văn Mặc Ngọc xong, tôi với Kỳ Nhi đi dạo trên đường hết một lúc, sau khi mua xong một xe trang sức vải vóc mới hồi phủ.

Trở lại phủ, lại nghe được một tin kinh thiên – Tây viện của tôi lại bị cháy.

Lần cháy này cũng quá là kỳ quái, đồng ý là một cái sân lớn, đồng ý là một gian phòng to, chỉ có mỗi giường của bản công chúa là gặp hại, cháy sạch chỉ còn lại giá gỗ.

Nhìn cái giường yêu dấu ngày xưa, tôi dở khóc dở cười.

Vương mụ mụ nói:

“Ai nha nha, công chúa ngài không biết đó thôi, ngài vừa đi bọn ta liền ngửi thấy trong phòng có mùi khét, lúc đến nhìn, đã thấy giường cháy thành như vầy.”

Tôi chớp mi, lão bà tử này nói dối mà cũng không có chút kỹ thuật. Nếu thật sự là ngửi thấy mùi khét liền vào cứu, cái giường yêu của tôi sao lại cháy thành như vầy?

Tôi bỗng dưng nhớ lại, lúc nãy ra phủ là Kỳ Nhi chủ động, hăng hái, lôi kéo ép tôi rời phủ, chuyện đó và chuyện cái giường yêu của tôi bị hãm hại có khi nào là có liên quan với nhau không?

Bản công chúa cố ý giương giọng nói: “Kỳ Nhi, ngươi nói xem lửa này cháy đâu không cháy, lại cháy ngay giường của ta, sao thế?! Lửa lớn như vậy, mà lại không lan ra, lại là sao thế? Hơn nữa còn vừa đúng lúc ngươi rủ ta ra ngoài đi dạo chợ, cái này lại là làm sao ấy nhỉ?”

Kỳ Nhi mở to đôi mắt trong sáng lấp lánh, tay nâng má và tôi giả bộ vô tội.

“Phải đấy, sao ấy nhỉ?”

Vương mụ mụ tự cho là thông minh: “Ôi chao chao, vì bọn ta tới kịp, cho nên lửa mới không lan ra chỗ khác thôi.”

Tôi chống eo: “Vậy thì tại sao giường của ta lại cháy sạch chỉ còn mỗi cái giá hả?”

“Do bọn ta đến chậm thôi!”

“Nhưng lửa thế kia mà không lan ra hả…”

“À phải, bọn ta vào kịp lúc thôi!”

“…”

Bản công chúa hai xoay ba chuyển, Vương mụ mụ liền choáng váng đầu óc, một đống chỗ hở. Lúc thì nói do cứu hỏa kịp thời nên mới không lan ra, một lúc lại nói vào trễm cho nên giường chỉ còn lại mỗi cái giá gỗ.

Kỳ Nhi sợ Vương mụ mụ phá vỡ đại sự, vội lôi kéo tôi nói: “Công chúa, xoắn xuýt thế này có ích gì sao? Dù sao thì giường cũng đã cháy trống trơn, không phải cô nên lo lắng đêm nay ngủ chỗ nào sao?”

Tôi giật giật khóe miệng, được lắm. Quá trình không quan trọng, chỉ nhìn kết quả. Bản công chúa cũng đoán được tám chín phần là do ai khởi xướng.

Tôi nhìn trời nói: “Vậy bọn ngươi thấy bản công chúa ngủ ở đâu mới thích hợp nhất?”

Vương mụ mụ là người chỉ nhìn thấy lợi trước mắt, nghe vậy đôi mắt lập túc lấp lánh ánh sáng mà tiếp lời nói: “Đương nhiên là tiền sảnh!”

Kỳ Nhi vuốt cằm, “Cô tạm thời tới chỗ thiếu gia chen chúc đỡ vài đêm đi, chờ Tây viện sửa chữa xong rồi, công chúa và thiếu gia lại cùng nhau dọn trở về.”

Tôi trầm mặc, trong lòng lập tức sáng tỏ.

Quả là hoàng đế không vội, mà thái giám chết bầm vội. Tôi với tiểu ngu ngốc nối lại tình xưa, tôi thì lại vừa bệnh nặng mới khỏi, vợ chồng son chúng tôi còn chưa sốt ruột, điểu lão đầu lại gấp gáp mà đốt cái giường yêu quý của bản công chúa, buộc tôi và An Lăng Nhiên ngủ chung.

Tôi quét mắt nhìn Vương mụ mụ và Kỳ Nhi, thầm thở dài.

Có cần thiết phải hỏi tiếp nữa không? Cho dù Mục vương phủ có rộng lớn thêm nữa, đêm nay ngoại trừ tẩm phòng của An Lăng Nhiên, tuyệt đối sẽ không còn nửa chỗ có thể cho tôi tá túc. Vì thế bản công chúa mở lòng từ bi mà bỏ qua cho Vương mụ mụ với Kỳ Nhi, không làm khó bọn họ xem phòng ai còn trống, lý do gì tôi lại không được ngủ lại.

Vì thế, tôi tự giác ôm gối đi tiền sảnh.

Tự giác đá văng cửa phòng tiểu ngu ngốc ra, dõng dạc nói: “Bản cung đêm nay muốn ngủ ở đây.” (Mọi người xem có giống không?)

Không thèm quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của tiểu ngu ngốc, tôi quăng cái gối lên trên giường, nói: “Ngươi ngủ bên trong hay là bên ngoài?”

An Lăng Nhiên hoảng sợ, một lúc sau mới trở lại bình thường cười nói: “Từ xưa nam chủ ngoại nữ chủ nội, nương tử mời…”

Nói xong, còn khoa trương khom người, xua tay ra hiệu.

Thấy thế, tôi cũng cong mắt xua tay đáp lễ: “Tướng công mời…”

“Nương tử mời…”

Quăng cho tiểu ngu ngốc một ánh mắt xem thường, tôi càu nhàu chui lên giường, quay mặt vào tường ngủ.

Xem hắn con bà nó chứ ‘Nam chủ ngoại nữ chủ nội’, ngủ bên trong bản công chúa đến cả cơ hội chạy trốn cũng khó.

Lăn qua lăn lại đến nửa đêm, bên ngoài cào góc tường, người trong phòng mới đi hết.

Tôi còn đang nghĩ những lời mà Văn Mặc Ngọc nói ban ngày, ngay cả An Lăng Nhiên đến bên cạnh, ôm tôi khi nào tôi cũng không biết.

Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy bên tai nóng lên, mới phát hiện An Lăng Nhiên đang bắt chước Vượng Trạch hé miệng nhe răng.

Vành tai bị hắn ngậm trong miệng cắn mút hết một lúc, tôi mới nghe thấy hắn cười nhẹ nói: “Liêm Nhi, nàng thất thần kìa.”

Tôi nhìn hắn, không trả lời.

Tuy trời tối, nhưng đôi mắt hoa đào của An Lăng Nhiên vẫn sáng ngời, con ngươi như hai ngôi sao lấp lánh trong màn đêm, rất ư xinh đẹp.

Hắn ôm lấy tôi càng chặt hơn, “Liêm Nhi, chuyện hôm nay là do nương ta sai làm.”

Tôi chớp mắt, “Ta biết.”

Kỳ thật, điểu lão đầu cũng quá hao tổn tâm huyết. Bây giờ tôi mới hiểu được, hôm đó vì sao Túc Phượng lại muốn tôi đi dạy Nguyệt Nhi chuyện ‘chăn gối’, còn sao lại bảo tôi đi, thật ra là để cho bản công chúa dạy, coi như là tự chuẩn bị cho mình.

Tiểu ngu ngốc nghe vậy thổn thức không thôi, “Ta đáp ứng với mẫu thân nhất định sẽ sớm ngày đồng giường với nàng, không ngờ lão nhân gia người thế mà lại không tin con trai mình, ra tay trước.”

Tôi bật cười, thanh âm lại chìm ngập trong nụ hôn của tiểu ngu ngốc. Người này mấy ngày nay càng hôn càng nghiện, sau khi mút đi mút lại không biết bao nhiêu lần, môi tôi liền hơi hơi sưng lên.

Còn chưa kịp trách cứ, tiểu ngu ngốc đã thở gấp nhéo nhéo eo tôi, “Liêm Nhi, nàng biết đêm nay mẫu thân chuẩn bị hương gì cho chúng ta không?”

Tôi quyết trả thù cắn một cái lên bả vai An Lăng Nhiên, nghe hắn ưm ra tiếng mới vừa lòng nhấc đầu: “Thôi tình hương?”

Tiểu ngu ngốc cười nhẹ, “Tên của người ta rõ ràng là nghe rất tao nhã, vào miệng nàng rồi, bất quá… nếu đã biết rồi thì cũng đừng nên lãng phí.”

Nói xong, đôi môi ấm áp gắt gao sáp lại gần, tay cũng không thành thật mà bắt đầu xé quần áo của tôi.

Thật ra, tôi là một người rất hiền hậu, tôi biết đêm nay nhất định là trốn không thoát, vì thế trước khi lên giường đã tự mình cởi gần hết. Lúc này ở trong lồng ngực tiểu ngu ngốc, tôi nhiều lắm chỉ còn lớp quần áo mỏng, còn tiểu ngu ngốc không biết nói là do khẩn trương hay là quá nôn nóng, mà cả buổi trời cũng không cởi ra được.

Tôi nóng nảy, thấy thế nhịn không được ngồi dậy giúp đỡ, ngoài miệng không ngừng trêu tức: “Sao ngốc thế?!”

Ngay khi nút thắt trước ngực được cởi ra trong nháy mắt, tiểu ngu ngốc cười thầm thổi một ngụm khí nóng, đôi môi trượt một đường đến cổ tôi rồi dừng lại, tôi hừ hừ hai tiếng, thiếu chút nữa không có cốt khí mà ngã xuống. Hoàn hảo là tiểu ngu ngốc sớm có dự đoán trước mà ôm lấy tôi, bàn tay to linh hoạt như rắn mà chui vào trong quần áo, ở trên lưng tôi mà vuốt ve.

Trước kia xem tiểu thuyết ngôn tình, mỗi lần thấy tác giả viết “Bàn tay to của hắn tiến đến chỗ nào liền nhóm lên ngọn lửa ở nơi ấy trên thân tôi” là tôi đã phát nóng, cũng đến thời khắc như vậy, tôi càng nóng thêm lợi hại.

Có lửa hay không thì tôi không biết, có điều tiểu ngu ngốc cứ vuốt ve như thế, thật là làm cho tôi tâm nhãn khó nhịn, nói không nên lời là ngứa hay là hoảng sợ, tôi liều mạng lắc đầu chông cự:

 “Ngứa!”

Tiểu ngu ngốc vẫn cứ tiếp tục hôn, một đường trượt xuống trước ngực.

 “Như thế này thì tốt rồi.”

Lòng tôi không nói nên lời là tư vị gì, chỉ cảm thấy lại muốn đánh người lại muốn mắng to, vậy mà giườ phút này trước ngực lại truyền đến cảm giác ấm áp, khiến cho ngay cả đầu ngón chân của bản công chúa cũng bắt đầu run rẩy.

Tôi nghiến răng nói:

“An Lăng Nhiên, buông ra!”

Tiểu ngu ngốc nào có nghe thấy, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi một cách thâm tình: “Liêm Nhi, nàng vì ta mà bị thương. Cả đời này, ta đều nhớ kỹ vết sẹo này, nhớ kỹ phân tình này.”

Tôi giật mình, không biết nói thế nào.

Tình thì có, yêu thì có, nhưng mà không biết, phương diện này ngươi đã trộn lẫn bao nhiêu tạp chất rồi.

Ước chừng An Lăng Nhiên cảm thấy lửa đã đủ rồi, lúc này mới may bay nước chảy lưu loát sinh động mà cởi bỏ quần áo của mình, lửa trong lòng tôi đã sớm đốt lên chỉ chờ hắn đến dập tắt, thấy hắn thoát y hấp dẫn như vậy, sớm hận không thể bổ nhào lên, lại sợ dọa hắn, chỉ đành mừng khấp khởi tách chân ra, chờ hắn đột kích.

Ai ngờ, hắn lại ngừng hôn, nói: “Liêm Nhi, thế này có thể có chút đau, nàng chịu đựng một chút.”

Tôi chịu đựng ngọn lửa trong lòng, chỉ cúi đầu đạp ứng hắn, chỉ mặc cho hắn làm.

Hắn lại nói: “Nếu khó chịu, thì nói cho ta biết.”

“Ừm.”

“Có thể mới đầu có hơi khó khăn, nàng….”

Tôi bị hắn nhiễu đến mức phiền càng thêm phiền, dứt khoát không thèm để ý mặt mũi quát: “Ngươi mau chút!”

An Lăng Nhiên cười một tiếng,

“Liêm Nhi, sau này… đừng nghĩ đến cái gì mà hưu thư nữa.”

“Nàng chạy không thoát đâu.”

Giọng nói của hắn sền sệt, lại rất dễ nghe, khiến tôi say mê dến choáng váng, mặc cho hắn làm.

Khi hắn động thân tiến vào, tôi nhất thời không nhịn được, đem hết sức lực từ thời bú sữa ra mà cắn cổ hắn, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, cười nói: “Trách không được Vượng Trạch lại thích nàng như thế, cả hai đều thích cắn người.”

Tôi nhắm mắt, mặc cho tiểu ngu ngốc ở trên người tôi làm càn, ta sao lại thích cắn người? Từ đầu đến cuối, ta chỉ mới cắn con hồ ly âm mưu quỷ kế là ngươi thôi.

Sau đó, An Lăng Nhiên rất không có nghĩa khí mà ngủ trước.

Đối với điều này, tôi vô cùng tức giận.

Không phải hay nói, đều là nam chính cần phải hôn nữ chính, dỗ nàng đi ngủ sao?

Tại sao tới lượt tôi, lại trái ngược thế này?

Nhìn khuôn mặt tinh xảo của tiểu ngu ngốc, bản công chúa ngũ vị lẫn lộn. Không biết người này đang mơ thấy cái mộng đẹp gì, ngủ mà khóe miệng cũng méo mó lộ vẻ cười, nghĩ tới trong nháy mắt động tình lúc nãy, tiểu ngu ngốc gọi tên của tôi, tôi đột nhiên cảm thấy rất viên mãn.

Bất luận sau này có ra sao, một góc nào đó trong đáy lòng hắn từng có tôi, là đủ rồi.

Đêm nay tôi đợi hắn như thế, cũng viên mãn.

Cùng với điểu lão đầu, và bọn hạ nhân Mục vương phủ đang trốn nghe lén ở chân tường cũng viên mãn.

Tôi đối với mỗi người bên cạnh mình đều có công đạo, về sau có thế nào… tôi cũng đều không thẹn với lòng.

——————————————-

Windy: Lần đầu edit chương H mà edit suôn sẻ như vậy thì mình quả là có tiềm chất =.=. Đọc chương này mà mặt đỏ tai hồng, ko phải bởi vì H đâu nhé, đối vs sắc lang như mình thì nhiêu đó ăn nhằm gì =))). Mà bởi điên tiết cái laptop cùi của mình, save file rồi mà nó vẫn bay hết sạch, vậy nên phải edit đến 3 lần, đến nỗi lần thứ 3 edit ko cần bản raw hay convert gì cả mà vẫn thuộc làu làu, edit như bay (phục trí nhớ của mình quá, sao khi học bài thì ko đc như thế nhỉ =.=#). Tóm lại là like mạnh cho khổ công của mình, cũng như 2 đồng chí đã gạo nấu thành cơm nào =))))))

Advertisements

3 thoughts on “Hưu thư khó cầu – Chương 40

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s