Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu – Chương 54


Chương 54

Một đêm ác mộng.

Lúc tỉnh lại, tiểu bánh ú không thấy đâu, chờ đợi tôi, là ánh nhìn u ám của Mặc Ngôn. Không giống như trước đó nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt Mặc Ngôn thoáng vặn vẹo pha lẫn sự phẫn nộ, đau lòng, khôn thể tin và… chút gì đó mà tôi nhìn không hiểu.

Yên lặng ngồi bên giường tôi, hắn thấy tôi mở mắt ánh mắt nguy hiểm híp lại, hơi thở có vẻ tức giận, dùng khí lực thật lớn mà gằn từng chữ: “Muội mang thai”.

Giật mình, không kịp tiêu hóa câu trần thuật này, theo bản năng mà co người lùi vào góc tường bảo trì khoảng cách với hắn.

“Muội sao lại mang thai?!” Mặc Ngôn khó có thể tin nhìn tôi, tôi định trốn, lại bị hắn dùng lực giam trong cánh tay.

“Muội mang thai! Muội mang thai!! Sao muội lại hoài thai cốt nhục của hắn chứ…”, Mặc Ngôn như một tên điên vừa gào thét vừa lay tôi, tay bị hắn tóm rất đau, đầu cũng choáng váng. Không cách nào thoát ra được, không có cách nào hỏi tình hình của tiểu bánh ú, đầu óc tôi lúc này chỉ xuất hiện duy nhất chính là hai chữ: mang thai.

Chẳng lẽ, ngày ấy ở Mục vương phủ Trương Thế Nhân nói là thật ư? Tôi thật sự… có? Ngẫm lại cũng đúng, hình như gần một tháng nay bạn tốt của tôi chưa thấy đến, mới đầu chỉ tưởng đâu là do bị rối loạn, chẳng lẽ… vậy những lời Kỳ Nhi nói, Tố Tâm uống thuốc vô sinh là thế nào? Ngạc nhiên nhìn về phía Mặc Ngôn, cục diện hỗn loạn khiến tôi không biết làm sao. Hắn kích động vì tôi mang thai, lại là thế nào?

Có thể là đã phát tiết đủ, tên điên Mặc Ngôn này mới dùng sức đẩy tôi phịch xuống giường, đứng dậy âm u nói: “Tố Tâm, muội làm cho ta thất vọng quá”. Nói xong, không hiểu thế nào lại đi mất.

Tôi ngồi yên trên giường, tim còn đang đập bịch bịch, cảm giác vô lực cứ bao vây lây khiến cho tôi muốn điên lên được. Tôi không biết chuyện của Tố Tâm, lại không hiểu nổi mục đích bắt tôi của Mặc Ngôn, rõ ràng là Kỳ Nhi nói với tôi Tố Tâm đã uống thuốc vô sinh, sao bây giờ… tay nhẹ xoa bụng, cảm giác khác thường nảy lên trong lòng. Không nói đến chuyện tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý làm mẹ, trong hoàn cảnh thế này, tôi đã không có khả năng bảo vệ tiểu bánh ú, còn có đứa bé trong bụng, ai có thể nói cho tôi biết nên làm cái gì bây giờ đây?

Chốc lát, Mặc Ngôn quay trở lại, phía sau đi theo một tỳ nữ. Nhìn cái chén nóng hôi hổi trong tay tỳ nữ, tôi hơi hơi nhíu mày.

Giọng nam khàn khàn của Mặc Ngôn âm vang mạnh mẽ: “Uống đi, phá bỏ đứa nhỏ”.

Tâm trạng không chút căng thẳng, tôi nhếch môi nhìn về phía Mặc Ngôn. Hắn khoanh tay đưa lưng về phía tôi, nhìn không rõ nét mặt, có, chỉ là lời nói lạnh lùng: “Đứa bé trong bụng… và thằng nhóc Kỳ Lân, muội chỉ có thể chọn một”.

Tôi trợn mắt há hốc mồm, miệng lại không phát ra chút thanh âm. Gì đây? Giao dịch à?

“Ta dựa vào đâu… để tin ngươi?”. Lưng Mặc Ngôn hơi cứng đờ, đột nhiên cười lạnh ra tiếng: “Muội có thể không tin ta, đợi đến khi hắn tới cứu các người, chỉ có thể nhìn thấy thi thể của thằng nhóc Kỳ Lân thôi”.

“Ngươi rốt cuộc giấu tiểu bánh ú ở đâu?”

Đôi mắt của Mặc Ngôn thâm thúy, “Không uống thuốc, muội mãi mãi cũng đứng mong gặp lại nó”.

“…”. Nhìn chén thuốc đen không thấy đáy kia, tôi lùi bước. Có lẽ đứa nhỏ này với tôi vô duyên, mặc dù không biết sao, đối với chuyện tôi mang thai Mặc Ngôn căm thù đến tận xương tuỷ, nếu uống xong có thể giữ được một mạng của tiểu bánh ú; nếu không uống, hắn cũng sẽ không để đứa nhỏ này ra đời?

Cả người run rẩy, lúc chạm vào mép chén, tôi bỗng rút tay lại, nóng! Phỏng tay, độ nóng như lửa đốt, máu sôi, men theo tay phỏng đến tận đáy lòng.

Gương mặt của Mặc Ngôn càng trở nên lạnh lẽo, gằn từng tiếng lạnh chết tôi.

“Uống… nhanh… mau…”

Ổn định lại tâm trạng hơi phập phồng, dùng hết khí lực cả đời đón lấy cái bát, nhắm mắt lại… Xin lỗi, cục cưng, đã không bảo hộ được con rồi…

Thịch!

Thịch thịch!

Tôi ngạc nhiên trừng to mắt, đờ người nhìn mọi chuyện trước mắt.

Bát vừa mời đưa lên miệng, đã bị tỳ nữ dứt khoát vỗ xuống đất, lại một cước, đá đi thật xa. Cùng Mặc Ngôn đồng thời trừng mắt nhìn tỳ nữ, lại nghe cô ấy nói: “Ngươi thiếu tâm nhãn à, vậy cũng uống?”

Ách ~ a ~ hình như… người duy nhất mắt tôi thiếu tâm nhãn chỉ có…

“Kỳ Nhi?!”

Dưới ánh mắt hóa thạch của tôi, tỳ nữ sớm đã tháo lớp da trên mặt xuống, diễu võ dương oai mà nhướng mày với tôi: “Đừng tưởng thuật dịch dung chỉ có tiểu ngu ngốc nhà ngươi biết dùng”.

Tiếng nói vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đánh nhau. Mặc Ngôn sợ là đã sớm nhận ra, chỉ là án binh bất động, trong nháy mắt Kỳ Nhi ném cái da đạo cụ sang bên này, hắn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy tôi kéo về phía sau. Tôi phải lùi mấy bước, mới cố định bước chân được, lại ngẩng đầu nhìn, hai người bên kia đã đang nhau dữ dội.

Nháy mắt mấy cái, tôi có chút ngạc nhiên với động tác vừa rồi của Mặc Ngôn, chẳng lẽ… đẩy tôi ra sau lưng, là bảo hộ tôi? Hắn vốn là một tên đại ác ma, đại Boss còn âm hiểm hơn cả Lạc Diên đế, chẳng lẽ không được bóp chết con tin sao?

Đang hoảng loạn, Kỳ Nhi vừa hoa rơi nước chảy mà vun roi, vừa rống to với tôi: “Còn ngốc gì hả? Chạy mau! Ca ca đang ở bên ngoài”.

Nghe vậy, phản ứng đầu tiên của tôi chính là… tiểu ngu ngốc! Tiểu ngu ngốc đến đây cứu tôi, kết quả là, còn cố ngoảnh đầu lại nhìn Kỳ Nhi và Mặc Ngôn, hướng về phía cửa chạy. Nhưng là, trời quả không chiều lòng người, mới vừa ra khỏi cửa, tôi bị vướng bậc thềm, hét lên rồi ngã gục.

Tiếng đánh nhau trong ngoài hai bên cuồn cuộn không ngừng truyền vào tai tôi, đánh tiếc, tôi không còn nghe rõ thứ gì, cắn răng ôm bụng, cảm thấy thân dưới đau nhức đến tận tâm… hai mắt tối sầm, tôi bất tỉnh.

………

Tôi mơ một giấc mộng.

Một, giấc mộng rất dài rất dài.

Một, giấc mộng về Mặc Ngôn.

Haizz, hóa ra là vậy, tôi cũng là một viên ngọc quý. Ô bố Mẫn Đạt, ngươi là đồ lừa đảo; Mặc Ngôn, ngươi là đồ ngu ngốc.

“Đây là cái gì?”

“Là nhân duyên tuyến”.

“Nhân duyên tuyến?”

“Ừ, Tố Tâm công chúa, tặng cho muội. Sau khi lớn lên, đợi đến ngày chúng ta đại hôn, ta sẽ tự tay dùng chỉ hồng buộc vào ngón út”.

Năm đó, Tố Tâm năm tuổi, Mặc Ngôn tám tuổi. Có một tên ngốc cứ như vậy mà cầm sợi dây hồng, tuyên cáo quyền sở hữu công chúa.

Ừm, Mặc Ngôn, ta chờ huynh. Chờ ngày chúng ta đều lớn lên, huynh sẽ tự tay buộc sợi dây hồng lên ngón út của ta.

“Công chúa, chạy mau!”

“Không, không! Mẫu hậu còn ở bên trong. Phụ hoàng? Phụ hoàng đâu?”

“Công chúa, không thể chần chờ được nữa, đại quân Hạp Hách sắp tiến vào rồi, muội phải sống sót!”

“Mặc Ngôn, vi phụ mệnh lệnh ngươi, bảo vệ Tố Tâm công chúa, dẫn nàng rời khỏi Mẫu Hạ quốc”.

“Vâng ạ”.

“Không, ta muốn tìm mẫu hậu! Hu hu…”

“Tố Tâm, đừng khóc, đừng khóc. Ta sẽ bảo vệ muội, cả đời bảo vệ muội…”

Năm đó, Tố Tâm mười một tuổi, Mặc Ngôn mười bốn tuổi. Cơn hỏa hoạn, hủy cả nhà Tố Tâm, diệt đi cả giấc mộng đại hôn của nàng. Từ đó về sau, chạy trốn khắp nơi, không sao… không sao, ít nhất, còn có ta bên cạnh muội.

Mặc Ngôn, là huynh đã nói, sẽ bảo vệ muội cả đời.

Từ giờ trở đi, muội không còn là đại công chúa của Mẫu Hạ quốc nữa, muội chỉ nguyện… làm thê tử của huynh.

“Tố Tâm, ngày mai Hạp Hách đại vương tử Ô bố Mẫn Đạt sẽ lên núi săn bắn, chỉ cần ám sát hắn, Hạp Hách quốc nhất định đại loạn, đến lúc đó, chúng ta có thể tùy thời lén quay về Mẫu Hạ quốc, liên hệ với gia thuộc cũ”.

“… Vậy không phải rất nguy hiểm sao?”

“Nguy hiểm không quan trọng, quan trọng là… có thể phục quốc báo thù, Tố Tâm, ta hứa với muội, nhất định đem Mẫu Hạ quốc hoàn chỉnh trả lại cho muội, đến lúc đó, ta phải tổ chức hôn lễ lọng trọng nhất cả nước để cưới muội”.

………

Mặc Ngôn, vì sao huynh không hiểu? Bốn năm nay, muội đã rất hài lòng rồi. Muội không còn nghĩ đến chuyện phục quốc nữa, chỉ muốn yên ổn ở cùng với huynh, sinh cho huynh vài đứa bé, an cư lạc nghiệp. Tại sao huynh nhất định muốn báo thù? Tại sao nhất định phải ám sát Hạp Hách vương tử?

“Tố Tâm, ta thích nàng”. Hoàng cung Hạp Hách, vương tử cao cao tại thượng, anh tuấn vô cùng đã nói như thế.

“Sao vậy?”

“… Không có gì”. Câu nói này, đã đợi rất lâu, không nghĩ lại phát ra từ miệng người khác. Còn người kia, trong lòng sợ rằng chỉ có phục quốc, chỉ có báo thù.

“Tố Tâm, ta biết, trong lòng nàng có một người”.

“Vương tử, ngài cứu ta ngày ấy, có người ám sát, bọn họ là tộc nhân của ta”.

“…”

“Ta thấy tộc nhân thất thế, sợ bọn họ bị thương, cho nên mới dùng đao tự đả thương chính mình, lại phóng pháo hoa hấp dẫn lực chú ý của các ngài. Ta tương kế tựu kế để vào cung, là vì muốn tìm cơ hội báo thù. Ta là… công chúa Mẫu Hạ quốc”.

“Ngài giết ta đi”.

“… Tố Tâm, sao nàng không chịu hiểu, ta vốn không cần biết nàng là ai, người ta yêu chính là nàng”.

Nước mắt tràn ra khóe mắt, những lời này vì sao không thốt nên từ miệng người kia, vì sao huynh ấy cũng không hiểu, ta vốn không cần còn ai có thể nhớ tới cái tên Mẫu Hạ quốc này, người ta yêu, là Mặc Ngôn huynh”.

“Mặc Ngôn, muội van huynh, đừng mà!”

“Không được, Vương tử phi đã biết thân phận của muội, không giết nàng ta muội có thể sẽ gặp nguy hiểm”.

“Nguy hiểm? Có nguy hiểm chúng ta liền cao bay xa chạy được không?”

“… Muội không muốn báo thù à?”

“Huynh muốn báo thù đến thế cơ à?”

“Tố Tâm, muội thay đổi rồi. Có phải muội đã yêu Ô bố Mẫn Đạt rồi không? Cho nên, muội mới không ra tay, muội mới muốn bảo vệ người bên cạnh hắn”.

“Là muội thay đổi hay là huynh thay đổi? Trong đầu huynh ngoại trừ báo thù ra còn có cái gì không?”

“… Mặc kệ có nói thế nào, ta cũng đã hạ độc trong thuốc dưỡng thai của Vương tử phi, cho dù muội không ra tay, đến lúc đó nàng ta cũng sẽ chết”.

“Huynh thật đáng sợ…”

Huynh thật sự, có còn là Mặc Ngôn của muội không?

Đố kỵ, thù hận, huynh có còn là Mặc Ngôn dưới ánh mặt trời năm đó, cầm sợi dây hồng buộc lên đầu ngón tay út của muội không?

Thế giới này thật đáng sợ.

“Vương tử thật xin lỗi, ta đã cố hết sức, Vương phi nàng… Tiểu vương tôn cũng vì nhiễm độc trong lúc mang thai, ta nhất định sẽ nghĩ cách chữa cho nó, chờ nó khỏi hẳn ngài hãy giết ta đi”.

“Vì người kia, đáng giá sao?”

“Độc là ta hạ, không có liên quan đến bất cứ ai cả”.

“Tố Tâm, sao không chịu mở mắt mà nhìn ta này? Nhiều năm như vậy, nàng không có chút cảm giác gì hết sao?”

Nếu… nếu ngài xuất hiện sớm hơn huynh ấy, có lẽ ta sẽ…

“Thật xin lỗi, ngài là người rất tốt”.

“Tố Tâm, ta sẽ đợi nàng, đợi nàng chấp nhận ta”.

Một người là, Vương tử, là “kẻ thù” cứ si ngốc đợi mình nhiều năm, vì bảo vệ tính mạng của nàng, hắn thậm chí có thể cãi mệnh cha, giấu giếm đánh tráo thuốc vô sinh thật; còn một người, là “vị hôn phu” chỉ biết phục quốc báo thù, bị thù hận che hết hai mắt.

Chẳng lẽ, ta thật sự đã chọn sai sao?

Chỉ là, ta quên không được, làm sao bây giờ?

“Muội còn biết trở về? Để ta xem xem, muội đã dẫn bao nhiêu binh lính Hạp Hách đến bao vậy tiêu diệt bọn ta”.

“Mặc Ngôn, muội mệt mỏi”.

“Mệt mỏi? Công chúa ngài không phải nên mừng sao? Nghe nói độc của tiểu vương tử đã giải hết, vương tử càng ngày càng yêu thương muội, hàng đêm ở tẩm cung của muội đều luyến tiếc không đi, vị trí Vương tử phi sắp tới xem ra…”

Bốp! Hài hòa bị đánh vỡ, lời nói vốn đến bên miệng vẫn không thể thốt ra.

“Mặc Ngôn, chúng ta dừng tay được không?” Còn có một câu, nói không nên lời.

Chúng ta dừng tay, sống những ngày yên bình được không?

Độc của tiểu vương tôn là muội giải, Vương tử đồng ý thả chúng ta, chúng ta sống những ngày yên bình, được không?

“Không được!”

“Muội muốn làm Vương tử phi thì cứ quay về Hạp Hách quốc của muội, ta sẽ không dừng tay, vĩnh viễn cũng sẽ không”.

Nước mắt chảy dài trên má, Mặc Ngôn, huynh là đồ lừa đảo.

Lúc trước, là huynh đã nói, muốn dẫn muội đi Lạc Vân quốc, cho muội một hôn lễ long trọng.

Hóa ra đến bây giờ, huynh vẫn không nhớ. Sính lễ long trọng nhất, không phải là cho muội một Mẫu Hạ quốc, mà là… huynh một người hoàn hoàn chỉnh chỉnh.

Mặc Ngôn, huynh là kẻ phụ tình…

Mở mắt, ánh vào mi mắt là hàng chân mày cau chặt của tiểu ngu ngốc.

Câu đầu tiên hắn nói là: Liêm Chi, hoan nghênh trở về.

Tôi trầm mặc. Câu nói đầu tiên sau khi tỉnh lại là: Ô bố Mẫn Đạt, ngươi là lão vương bát.

…………

Sau khi tỉnh lại, nhận được một tin tốt và một tin xấu.

Tin tốt là, tạo phản tương đối thành công, An Lăng Tiêu vô cùng chừa mặt mũi cho Huyền Nguyệt mà không giết Lạc Diên đế, để cho hắn thoái vị làm Thái thượng hoàng, bè cánh thái tử chết có, giam giữ có, cũng rất rõ ràng. Hiện tại cả thủ đô Lạc Vân khí thế ngất trời mà chuẩn bị ba ngày sau Huyền Nguyệt mặc hoàng bào đăng cơ.

Tin xấu là, đứa nhỏ không còn.

Tôi im lặng, trừ bỏ thở dài ra cũng không phát biểu cảm khái gì. Cái gì của mình thì là của mình, không phải của mình có cầu cũng không được (*), từ cho rằng không thể sinh con đến biết được mang thai, lại đến sinh non, đứa bé này chắc là không có duyên với tôi và tiểu ngu ngốc.

(*) Nguyên văn câu này là: mệnh lý hữu thời chung tu hữu, mệnh lý vô thời mạc cưỡng cầu.

Cũng giống như Ô bố Mẫn Đạt đang ngồi trước mắt tôi, ruốt cuộc cũng vô duyên với vị Mẫu Hạ công chúa tên “Tố Tâm” kia.

Sau khi tỉnh lại, ồm ồm mới nói chưa được hai câu với An Lăng Nhiên, tôi đã đòi cầu kiến Ô bố Mẫn Đạt, vì thế, khuôn mặt vốn đang dịu dàng của tiểu ngu ngốc đen hơn phân nửa, chờ lúc Vương tử đến, khi tôi lại đưa ra yêu cầu ‘nói chuyện riêng”, mặt An Lăng Nhiên đã đen đến mức không biên.

Tôi cố sức ngồi xuống, Mẫn Đạt vương tử định tới đỡ, có lẽ là cảm thấy không hợp lễ nghi, vì thế đứng ở giữa tiến không được mà lùi cũng không xong, có chút xấu hổ.

Tôi chỉ làm như không thấy, vô cùng tự nhiên mà duỗi tay ra, ngoắc ngoắc nói: “Dây hồng còn đó không”.

Ô bố Mẫn Đạt giật mình, lập tức khàn giọng nói, “Cô biết”.

Tôi vuốt cằm, cái gì gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn, lúc trước bị Kỳ Nhi lừa, tôi còn chưa khôn ra, liền dễ dàng tin ca ca cô ấy… tin lời Ô bố Mẫn Đạt nói, cái gì mà Tố Tâm đợi hắn mười một năm, cái gì mà dây hồng là tín vật của hai người… đều là mấy lời lừa gạt.

Giờ tin tế nghĩ lại, Ô bố Mẫn Đạt hẳn là ngay từ đầu đã hoài nghi tôi, ngàn dặm xa xôi tìm đến Lạc Vân quốc, trong lòng hắn nhất định vẫn còn nghi hoặc: Tố Tâm yêu Mặc Ngôn như thế, đến bản thân dùng hơn mười năm cũng không thể khiến nàng động lòng, nàng lại đột nhiên gả cho một tên tiểu thế tử ở Trung Nguyên? Còn ân ái vô cùng?

Cho nên, nụ hôn gặp lại, là vui vẻ, là lưu luyến, cũng là… thử. Tố Tâm đối với nụ hôn kia có phản ứng, là bởi vì cô ấy vẫn luôn chờ mong Mặc Ngôn chân thành mà nâng bàn tay cô ấy lên, đem sợi dây hồng hơn mười năm trước trịnh trọng buộc lên ngón tay út của mình. Tiếc là, cô ấy không đợi được, ngược lại để Ô bố Mẫn Đạt chiếm tiện nghi, đến cuối cùng, tôi còn bị lời nói dối của Mẫn Đạt vương tử làm cảm động, cả tín vật đính ước của Tố Tâm và Mặc Ngôn cũng đưa cho tình địch hắn.

Tôi chỉa chỉa vào đầu: “Ô bố Mẫn Đạt, ta đã nhớ ra rồi. Hồi ức của Tố Tâm, toàn bộ ta đều nhớ”. Đó là một câu chuyện tình rất kỳ diệu, tựa như xem câu chuyện của một người nào đó, chuyện kiếp này Tố Tâm trải qua đều từng chút từng chút hiện lên trong đầu, như bánh xe đi hết một vòng ở trong mộng.

Hóa ra, người cuồng dại đợi mười một năm, là Ô bố Mẫn Đạt. Mãi đến khi xác định Tố Tâm đã mất đi, hắn còn tham làm mà diễn tiếp, nhìn thấy “Tố Tâm” mỗi ngày chăm sóc hắn, ở cạnh hắn, cuối cùng, vẫn là giữ lấy sợi dây hồng – thứ quan trọng nhất trong cuộc đời này, ghi lại đoạn tình yêu khắc cốt minh tâm của cô ấy

Dừng một chút, tôi nhìn vẻ mặt cô đơn của Ô bố Mẫn Đạt.

“Vương tử, nếu ngươi thật lòng yêu Tố Tâm, giúp ta hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của nàng”.

Ô bố Mẫn Đạt nhíu mày, gian nan mà mở miệng: “Cuối cùng… nàng cuối cùng vẫn nghĩ tới người kia sao?”

Tôi cười, không lên tiếng.

Giờ phút này, trầm mặc chính là câu trả lời tốt nhất.

Ô bố mẫn đạt cười thất bại, lấy ra chiếc khăn tay, mở ra một cách cẩn thận từng li từng tí, lúc này mới đem sợi dây hồng mình quý nhất thả lại vào trong tay của tôi.

“Mặc Ngôn không chết, bị ta nhốt trong thủy lao, nếu… nguyện vọng cuối cùng của Tố Tâm là mong hắn có thể sống tốt, ta có thể thả hắn”.

Dứt lời, đôi mắt Ô bố Mẫn Đạt dần dần lan ra một tầng sương mù, giống như sợ bị tôi phát hiện, hắn xoay người đi ra cửa, đến huyền quan bị tôi gọi dừng lại, tôi nói: “Vương tử kiếp sau đi”.

Ô bố Mẫn Đạt chấn động, hơi lung lay cả người nhưng cuối cùng vẫn vững vàng đi ra.

Tiếng lòng của Tố Tâm: ngươi là người tốt, đáng tiếc, kiếp này vô duyên, kiếp sau đi. Kiếp sau nhất định sẽ không làm cho vương tử ngài thất vọng.

Hôm sau, lúc tiểu ngu ngốc đang ở đầu giường đút tôi uống canh, bỗng có tin truyền tới, Mặc Ngôn đã tự sát trong thủy lao.

Ta trầm mặc, tiếp tục ăn canh.

Tiểu ngu ngốc rất phối hợp mà tiếp tục đút canh, cũng không nói chuyện.

Tôi nheo mắt, nói bốn chữ: “Mặc Ngôn, đáng chết”.

Tiểu ngu ngốc cười nói: “Hôm qua nàng sai Kỳ Nhi đưa cái gì cho Mặc Ngôn gói đồ gì đó, hôm nay hắn tự sát, thật ra… ta rất tò mò”.

Tôi nhướng mày, “Chờ tâm tình ta tốt, sẽ nói với chàng”.

Kỳ thật trong gói đồ, chỉ có một sợi dây hồng và quyển sổ nhật ký nhỏ của Tố Tâm. Cuốn sổ kia, Tố Tâm chôn trong khách điếm lúc mới tới Lạc Vân quốc, sau đó đi con đường không bao giờ trở lại nữa. Sau khi có được trí nhớ của Tố Tâm, tôi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên sai Kỳ Nhi đào quyển sổ kia lên, cùng sợi dây hồng đưa tới cho Mặc Ngôn.

Khổ cả đời, tên cặn bả đáng chết này hẳn là đã biết mình làm nhiều chuyện ngu xuẩn. Tố Tâm ở Hạp Hách hoàng cung, sớm rõ binh hùng tướng mạnh của Hạp Hách quốc, sớm tỉnh ngộ sự thật không có khả năng phục quốc, nhưng cô ấy vẫn nghĩa vô phản cố mà yêu Mặc Ngôn, ngay lúc Mặc Ngôn cứ mãi lo ghen tuông với Ô bố Mẫn Đạt, Tố Tâm lại mang hết tội sát hại Vương phi gánh hết lên người. Đến bây giờ hắn cũng không nghĩ tới chuyện, chỉ bằng sức của bản thân không thể thắng được Hạp Hách quốc, nhưng hắn vẫn còn si tâm vọng tưởng sẽ cho Tố Tâm một Mẫu Hạ quốc vẹn toàn.

Nhiều lần nghi kỵ, nhiều lần khắc khẩu, rồi tuyệt vọng, cuối cùng, Tố Tâm mệt mỏi, buông tay. Cuối cùng một lần quay về bên cạnh Mặc Ngôn, cô ấy từng muốn nói cho hắn, không cần báo thù nữa, chúng ta sống cuộc sống yên bình đi được không?

Chỉ là lời còn chưa nói ra, Mặc Ngôn đã cự tuyệt cô. Tố Tâm đến đường cùng, là hắn bức. Bây giờ, mang theo vật đính ước của hai người, đến cầu Nại Hà gặp người chờ đợi mình sám hối, có lẽ, còn kịp.

Tố Tâm, thật xin lỗi, ta tự mình quyết định, đem tâm ý của cô nói cho hắn; đưa hắn đến cạnh cô, cô sẽ không trách ta chứ?

Tiểu ngu ngốc hôn hôn lên trán tôi, kéo suy nghĩ của tôi quay về rồi nói: “Canh lạnh rồi, còn uống nữa không?’

Tôi cười lắc đầu, “Không cần, chỉ cần chàng trò chuyện với ta là được rồi”.

So với Tố Tâm, tôi rất may mắn vì đã đem tình yêu của mình mà tuyên bố với tiểu ngu ngốc, chuyện của Tố Tâm, rốt cuộc cũng kết thúc, còn kết thúc của tôi, vẫn còn chưa đến.

Advertisements

One thought on “Hưu thư khó cầu – Chương 54

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s