Không xứng

Chỉ do ngoài ý muốn (full)


Chỉ do ngoài ý muốn

P1.

Ngôn Khanh gặp gỡ Nguyên Sở Thiên chỉ có mấy chữ để hình dung, chính là chỉ do ngoài ý muốn.

Hôm nay trời trong, nhiệt độ không khí khoảng 22℃, trời trong nắng ấm, ít tia tử ngoại, đây quả thật chính là một ngày tốt để tranh thủ thời gian ngủ gật mà dạo phố uống trà. Phía trước thư viện cũ mang phong cách cổ xưa tinh tế của đại học G, Ngôn Khanh cả người mặc bộ quần áo thể thao màu canh lục đang một tay cầm xâu cá viên, một tay nâng má rơi vào trạng thái trầm tư.

Nhìn thì giống như đang hưởng thụ ánh mặt trời tốt đẹp mùa xuân, nhưng kỳ thực là… cô lạc đường…

Là một trường đại học nổi danh nhất thành phố, đại học G không chỉ có lực lượng giáo sư hùng hậu, lịch sử lâu đời, mà còn có tiếng phong cảnh tú lệ, kiến trúc rộng lớn. Điều này đối với người khác mà nói, là một chuyện tốt, ít nhất có lén nói chuyện yêu với đương gì cũng khó mà gặp người quen, đối với ngươi ngay cả đi ra siêu thị mua đồ cũng có thể lạc đường như Ngôn Khanh mà nói, cũng là một đả kích trí mạng.

Nhập học hơn nửa năm, Ngôn Khanh mới chỉ quen thuộc được đường từ ký túc xá đến hai dãy phòng học, lần đầu tiên đến cửa bắc hoàn toàn không nhận biết được phương hướng, vậy mà chương trình học mới hôm nay lại còn phải học bên này, vì thế từ siêu thị đi ra chưa tới chốc lát, đứa trẻ mù đường liền hoàn toàn chén đủ.

“Bên trái… bên phải…” Nhìn chằm chằm vào hai ngả rẽ không khác nhau lắm, Ngôn Khanh quyệt miệng dùng xâu thịt vừa khoa tay múa chân vừa yên lặng thở dài. Sớm biết vậy còn không bằng chờ “ma thần” Miên Miên gội đầu xong, trang điểm thay quần áo mới cùng nhau đi cho rồi, làm sao bây giờ đây? Mình không tìm được đường thì cũng thôi đi, xung quanh đến ngay cả bóng ma cũng không thấy, bảo cô tìm ai mà hỏi đường đây hả?

“Bạn học, xin chào”. Giống như âm thanh của tự nhiên, Ngôn Khanh mới vừa oán thầm xong bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nam có từ tính, chợt quay đầu nhìn lại – thân hình cao ráo, gương mặt tuấn tú hơi mang chút lạnh lùng cộng thêm một cái kính râm vô cùng cân xứng. Oa hù, chẳng lẽ câu nói kia thật sự linh nghiệm rồi sao? Lạc đường lạc đường cũng có thể gặp được soái ca? Hơn nữa, điều quan trọng nhất lúc này là… vị soái ca này còn có thể dẫn mình thoát ra khỏi “mê cung”!

Ngôn Khanh thầm mừng trong lòng, nhưng lời tới bên miệng còn chưa kịp nói bỗng nghe đối phương lên tiếng: “Cho hỏi đường nào đi đến Khoa cơ bản?”

Một loạt dấu chấm cảm yên lặng xếp ngay ngắn trên đỉnh đầu Ngôn Khanh. Nếu tôi biết, còn đứng ở đây sao?

“Bạn học?”. Soái ca thấy Ngôn Khanh không phản ứng, đôi mày anh tuấn hơi cau lại.

Dám khi bỉ ta đây không biết đường hả? Ngôn Khanh cầm nắm tay, nhắm mắt lại đưa một ngón tay chỉa về phía bên trái, nói: “Bên kia”.

“Cảm ơn”. Sau khi nhìn thấy soái ca đi xong, Ngôn Khanh cũng theo vết chân thưa thớt đi về phía bên phải. Sau mười phút đồng hồ, mèo mù đâm chuột chết Ngôn Khanh rốt cuộc cũng nhìn thấy Khoa cơ bản hùng vĩ tráng lệ, mục đích đã đạt thành! A ~ tên soái ca kia dám chắc là làm người thất bại lắm mới xui xẻo như vậy, Ngôn Khanh nghĩ thế.

Sau một phút đồng hồ, Ngôn Khanh hoàn toàn thay đổi ý nghĩ: người chân chính làm người thất bại không phải là soái ca hỏi đường, mà là mình!

Nhìn Nguyên Sở Thiên đang chăm chú điểm danh trên bục giảng, Ngôn Khanh hóa đá tiếp. Lúc này hắn đã tháo cái kính râm màu đen xuống, làm nổi bật đôi con ngươi sáng lấp lánh, khuôn mặt tuấn tú càng lộ vẻ hoàn mỹ, ban nãy vì đi muộn mà mái tóc cũng xuôi theo phủ xuống.

Sau khi bước vào lớp học giới thiệu đơn giản và giải thích lý do đi muộn xong, Nguyên Sở Thiên mới bắt đầu điểm danh. Thấy tên trên danh sách càng lúc càng gần mình, tim của Ngôn Khanh không kìm được bắt đầu đập dồn dập. Từng cái từng cái suy nghĩ không tốt từ từ bò vào trong đầu, không biết lúc nãy Nguyên Sở Thiên rốt cuộc có nhìn rõ mặt của cô không… Cô dù có đập vỡ đầu cũng không muốn khéo như thế, chỉ đường lung tung cũng có thể gặp được lão sư mới nhậm chức hay sao!

“Ngôn Khanh? Ngôn Khanh?” Giọng nam trầm thấp dễ nghe vang lên trong phòng hai lần, Ngôn Khanh mới hoàn hồn run rẩy mà giơ tay lên, đồng thời, đầu cũng gần như muốn chuôi dưới gầm bàn.

“Ngôn nhị hóa, cậu đi đến đâu thế?” Miên Miên hỏi vẻ kỳ quái, nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Ai bắt cậu giơ tay, chỉ cần đáp “có” là được rồi!”

Ngôn Khanh không trả lời Khuê Mật, vùi đầu càng sâu. Nếu như, tóc dài thêm chút, có thể đạt đến hiệu quả của Trinh Tử tỷ tỷ thì hay biết mấy.

“Này này, cậu rốt cuộc có nghe mình nói gì không đấy?”

Trong lúc hai cô gái nhỏ đang tranh chấp, trên bục giảng khóe miệng của Ngôn Sở Thiên cũng lơ đãng mà nhẹ nhàng nâng lên, bộ đồng phục thể thao này hình như đã gặp ở đâu… dừng một chút, Nguyên Sở Thiên nhẹ giọng nói: “Bạn học Ngôn, xin chào. Tôi đã nhớ rõ bạn, bạn có thể để tay xuống được rồi”.

Ngôn Khanh: “…”                

Đây tuyệt đối, không phải là một khởi đầu tốt.

P2

Một học kỳ mới trong lúc hỗn loạn cũng chính thức mở màn.

Mặc dù nói học đại học rất nhàn nhã thoải mái, nhưng để bốn năm sau có thể lấy được tấm bằng tốt nghiệp thiếp vàng, đối với những môn chuyên ngành tốt nhất đừng để rớt. So với lão thái thái môn lịch sử vừa hé mặt ra đã chửi và đại thúc môn văn học cả ngày run đầu “Chi, hồ, giả, dã” kiểu Địa Trung Hải, Nguyên Sở Thiên anh tuấn đẹp trai đương nhiên tốt hơn ngàn lần vạn lần.

Nguyên Sở Thiên đứng lớp chưa tới hai tuần, các nữ sinh hệ Hán ngữ đã đem năng lực bát quái của mình phát huy đến cực hạn – tin tức về Nguyên Sở Thiên đủ kiểu đủ loại ùn ùn kéo đến.

Đồn rằng Nguyên Sở Thiên chỉ lớn hơn sinh viên vài tuổi, ngoại trừ đứng giảng ở đại học G, còn là chủ trì của một tiết mục truyền hình, là ‘thanh niên tài tuấn’ danh xứng với thực.

Đồn rằng ngoại trừ đọc sách sở thích lớn nhất của Nguyên Sở Thiên chính là trốn ở nhà đánh DOTA, vị trạch nam này cho đến nay vẫn còn ở tình trạng độc thân chưa kết hôn chưa yêu đương.

Bên ngoài còn đồn rằng Nguyên soái ca và hiệu trưởng quan hệ không cạn, không loại trừ khả năng là đi cửa sau.

Ngôn Khanh đối với mấy tin bát quái này không có hứng thú lắm, cô chỉ quan tâm Nguyên Sở Thiên có nhận ra mình rồi trả thù hay không thôi. Lo lắng đề phòng hết hai tuần, Nguyên Sở Thiên lại không có chút hành động, ngoại trừ lên lớp thậm chí đến cả giương mặt nhìn thêm cũng lười. Các nữ sinh cũng lặng lẽ bàn tán, Nguyên soái ca tốt thì tốt thật, duy chỉ có tính cách lạnh lùng khó gần, khuôn mặt cả ngày như lật bài tu lơ khơ, hắn lên lớp lúc nào cũng tiến hành theo trình tự, cảm xúc cứ như là chờ đợi bị xét xử.

Ngôn Khanh sau khi phát hiện ra những chuyện này cũng có chút yên lòng, lấy tính tình lạnh nhạt thế này của Nguyên Sở Thiên, chắc là… không nhớ rõ việc nhỏ xíu bị người khác chỉ đường lung tung đâu nhỉ? Hơn nữa ngày đó cũng do ngoài ý muốn, cũng không thể đổ hết cho mình. Cứ tự an ủi mình như vậy, Ngôn Khanh hoàn toàn thả lỏng, vào lúc cô còn đang chuẩn bị hoan hô ăn mừng, không kịp đề phòng, thì Nguyên soái ca xuất chiêu.

Hôm nay thời tiết âm u, mưa nhỏ chuyển mưa vừa, mưa vừa chuyển sang mưa to, gió đông thêm gió nam, gió nam thêm tia chớp, tóm lại đây chính là một ngày rất rất thích hợp để trốn học ngủ nướng. Buổi sáng 8:09 phút, Ngôn Khanh vẫn còn quấn chăn nằm trên giường giữ vững nguyên tắc “không trốn học uổng phí tuổi trẻ”, quyết định làm gì làm cũng không lên lớp tiết một. Vừa khéo là, tiết đầu là “ngôn ngữ học khái luận” của Nguyên soái ca.

Nghĩ đến gương mặt cùng ngũ quan tuấn tú của Nguyên Sở Thiên, Ngôn Khanh không biết sao lại cảm thấy trong lòng là lạ, bèn đặc biệt dặn dò Miên Miên trước khi đi học một câu, nếu lão Nguyên điểm danh, nhớ call me. Dù sao tên mình cũng bắt đầu bằng chữ Y, xếp ở cuối danh sách, phòng học hôm nay cũng gần ký túc xá, có xui mấy cũng còn có thể chạy đến kịp.

Ôm tâm lý mây mắn như vậy, Ngôn Khanh lại nặng nề ngủ, nhưng mộng đẹp mới vừa hoa lệ xốc lên, một tiếng chuông ngắn liền vang lên.

Người gửi tin: Miên Miên.

Nội dung tin nhắn: Điểm danh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhìn tin nhắn Miên Miên gửi tới cùng một đống dấu chấm than, Ngôn Khanh bừng tỉnh, tay chân luống cuống còn chưa kịp thay quần áo, tin nhắn thứ hai đã nối gót tới.

Người gửi tin: Miên Miên.

Nội dung tin nhắn: Ách, đã điểm danh qua tên của cậu rồi…

Tại sao lại như vậy? Trong lòng Ngôn Khanh như có ngàn con ngựa đang gào thét chạy ngang, đầu ốc trống rỗng, không phải tên cô nằm phía dưới cùng sao? Sao hôm nay lại điểm danh nhanh đến vậy?! Sau đó, bạn Miên Miên thanh niên gương mẫu đã dùng một câu nói rất đầy tình cảm để miêu tả cảnh tượng đầy sảng khoái khi ấy:

“Đó là vào một buổi sáng trời mưa to, Lão Nguyên cầm trong tay quyển sách giáo khóa bước lên trên cái bục giảng yêu quý của mình, nhìn đám người thưa thớt trong phòng học, hắn cảm thấy ưu thương ~ ưu thương ~ thực ưu thương ~~ chẳng lẽ nào tôi giảng bài buồn tẻ không thú vị đến vậy sao? Chỉ là một cơn mưa to liền chia cách duyên số giữa tôi và các bạn sao? Vì thế, hắn đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn: điểm danh!”

Trước khi điểm danh, hắn nhanh chóng quét mắt về phía dưới, bỗng nhiên khóe miệng nở nụ cười vô cùng quỷ dị, hắn bổ sung thêm một câu, “hôm nay điểm danh từ cuối danh sách lên”.

Nghe kể xong, Ngôn Khanh mới biết thế nào là thống khổ ~ thống khổ ~ rất thống khổ ~~ trực giác không tốt mách bảo cho cô biết, có lẽ lão Nguyên đồng chí cũng không dễ quên như trong tưởng tượng của cô, án binh bất động chính là kỹ năng cần thiết để tung chiêu lớn. Hơn nữa, nếu như cô đoán không lầm, sau chiêu lớn này sẽ còn xuất hiện thêm vô số chiêu nhỏ nữa – trận chiến đầy khói súng không tiếng động này đã chính thức mở màn.

Sự thật chứng minh, trực giác của phụ nữ ít nhất có đến 80% là chuẩn xác. Ngay sau đó, Nguyên soái ca quả nhiên biểu hiện dị thường, theo biểu hiện từ các mặt sinh lý và tâm lý cho thấy rất có hứng thú với Ngôn Khanh. Tỷ như trong lúc giảng bài, Nguyên soái ca bỗng nhiên hứng trí cầm lấy cây viết: “Bạn Ngôn Khanh, bạn hãy đứng lên nói cho mọi người nghe thử, đầu lưỡi nguyên âm là gì.”

Lại tỷ như lúc phát hiện có người ngủ gật, bình tĩnh thong dong gọi: “Bạn Ngôn Khanh, phiền bạn nói giúp với bạn học đang chơi cờ cùng Chu Công kia, rằng bạn ấy có thể quay về ký túc xá rồi”.

“Bạn Ngôn Khanh, sang đây phát giúp tài liệu”.

“Bạn Ngôn Khanh, lau bảng”.

“Bạn Ngôn Khanh, giúp tôi thu bài tập”.

“Bạn Ngôn Khanh…”

Từng có đoạn thời gian, Ngôn Khanh vừa nghe thấy tên mình là gần như muốn nổi điên lên. Nói là nói vậy, bạn học Ngôn Khanh vẫn luôn lạc quan hướng về phía trước tin chắc rằng, dần dần theo thời gian, Nguyên soái ca đại nhân không trách tiểu nhân có thể – quên thù. Chuyện ấy vốn chỉ do ngoài ý muốn! Kiên trì một chút là được rồi, vì thế cứ kiên trì rồi kiên trì, bất tri bất giác đã đến giữa kỳ.

P3

Giữa kỳ, đối với mỗi sinh viên đại học G mà nói, đều là chuỗi ngày đau khổ. Trong nội quy nhà trường có ghi rõ ràng, mỗi môn học mỗi khoa đều phải tiến hành khảo sát giữa kỳ, hơn nữa điểm thi cùng với điểm chuyên cần bình thường đều được tính điểm cuối kỳ. Mỗi khi vào thời gian này, hiệu photocopy của đại học G bao giờ cũng đông nượp người, photo vở bài tập, photo ôn tập….

Tuy nói kỳ thi này là nhằm kiểm tra thành quả học tập, nhưng các thầy cô giáo coi như cũng hạ thủ lưu tình, đều đánh dấu những trọng điểm ôn thi. Nhưng kỳ thi giữa kỳ năm nay, các sinh viên hệ Hán ngữ học lại mắc phải khó khăn – ‘Ngôn ngữ học khái luận’ của lão Nguyên đồng chí không có trọng tâm ôn, mà càng khiến cho lòng người vỡ nát chính là, môn này thi đề đóng…

Toàn bộ lớp trưởng, phó học tập của ba lớp thay phiên nhau ra trận, bên gióng trống bên khua chiêng, mỹ nhân kế, phản gián kế, thần mã kế đều đã hết cả thảy, chỉ là không thấy Nguyên soái ca rỉ một chút tin tức. Thấy ngày thi sắp cận kề, tầm mắt mọi người rốt cuộc chuyển sang trên người Ngôn Khanh. Tan học hôm nay, một đám con gái dồn Ngôn Khanh vào góc phòng học.

“Khanh Khanh, cậu thân với Nguyên soái ca nhất, moi một ít từ miệng hắn ra chắc là không vấn đề gì chứ?”

“Gì?”. Này này, con mắt nào của các cậu thấy mình thân với lão Nguyên hả?

“Đúng đó, cậu xem sắp thi giữa kỳ rồi, quyển ‘Ngôn ngữ học khái luận’ lại dày như vậy, tập chép cũng chất đống cả mấy quyển, nếu không có trọng tâm thì làm sao mà dựa đây? Cậu mau nghĩ cách đi Khanh Khanh”.

“Hả?”. Miệng Ngôn Khanh càng há hốc to hơn, các cậu có lầm không đó, ngay cả hoa khôi lớp bên cạnh cũng không moi được gì, tôi làm sao ‘dụ dỗ’ được”.

Ngôn Khanh đang định mở miệng từ chối, bàn tay của lớp trưởng đã chụp lấy bả vai của cô, nói rất thấm thía: “Chỉ cần thành công, tất cả socola Italy nhập khẩu trong phòng của tôi đều là của cậu”.

“Còn có mình còn có mình”, Miên Miên giơ tay la lên, “Mình mời cậu ăn mười bữa no nê, mỗi bữa tuyệt không thấp hơn 20 tệ!”

“Mình sẽ bảo đầu bếp cao cấp của ba mình làm cho cậu một cân thịt bò khô!”

“Mình còn nửa thùng mì ăn liền, nếu cậu muốn?”

Ngôn Khanh: “…”

Thịnh ‘thực’ khó mà từ chối.

Vì thế thứ sáu sau khi học xong, Ngôn Khanh tự nhiên mà xuất hiện ở trên hành lang ngoài văn phòng. Đại học G rất ít khi xếp lịch vào chiều thứ 6, học xong buổi sáng, sinh viên đều tự ra ngoài tìm tiết mục, Ngôn Khanh cố tình đến đây chờ Nguyên soái ca, rồi im lặng ngồi đợi không lên tiếng, ai ngờ Ngôn Khanh nghĩ xong vừa mới đi vào liền gặp Nguyên soái ca đang ôm túi công văn đi ra.

“Ngôn Khanh?”. Nguyên Sở Thiên nhìn thấy có dáng người trên hành lang, theo bản năng híp híp mắt, “Ở đây làm gì thế?”.

Ngôn Khanh bị tiếng của lão Nguyên làm giật mình, quay đầu lại còn chưa kịp mở miệng, bỗng nhìn thấy cái chìa khóa xe trên tay anh liền quên mất tiêu.

“Lão Nguyên… ách ~ thầy Nguyên thầy đang định ra ngoài à?”

Lão Nguyên lắc lắc cái chìa khóa xe trên tay, gật đầu nói: “Ừ, về nhà. Em tìm tôi?”

Ngôn Khanh nghe thế hơi dừng lại, nảy ra một ý hay: “Em cũng về nhà, chắc thầy có không phiền cho em đi nhờ một đoạn chứ?”

Nguyên Sở Thiên: “…”

Nửa giờ sau, Ngôn Khanh ngồi nghiêm chỉnh bên ghế phụ, không dám nhúc nhích.

Nhìn phong cảnh càng lúc càng hoang vắng bên ngoài cửa sổ, Ngôn Khanh yên lặng nuốt nước miếng một cái, ngay đến cả dũng khí liếc mắt nhìn lão Nguyên cũng không có. Có ai nói cho cô biết… đây là tại sao… Nguyên soái ca không phải người thành phố G sao? Tại sao lại không biết đường? Ấy, bất quá nói ngược lại, mình cũng là dân bản xứ đó, nhưng mình cũng có biết đường đâu.

Nhẩm nhẩm, trong đầu Ngôn Khanh chợt lóe lên một ý tưởng đáng sợ, theo bản năng mở tròn mắt, Ngôn Khanh thầm líu lưỡi oán giận: chẳng lẽ… lão Nguyên đồng chí cũng giống như cô, đều…

Yên lặng ngước mắt nhìn lão Nguyên, Ngôn Khanh nói: “Không thì chúng ta quay lại đi, anh xem gần đây đều hiện lên từng mảnh từng mảnh ruộng lớn…”

Nói còn chưa xong, ánh mắt sắc bén của Nguyên soái ca liền bắn sang đây, Ngôn Khanh lập tức thức thời cúi đầu ăn năn.

“Em nói mà không xấu hổ à, ban nãy là ai bảo quẹo tay phải? Sao em lại ngốc thế, đến đường về nhà cũng không biết!”

Ngôn Khanh giơ tay kêu oan, “Bình thường em ngồi xe buýt về nhà quả thật là chỉ cần quẹo phải cơ mà, em làm sao biết xe riệng không đi được…”. Nói đến câu cuối cùng, giọng nói cũng thấp dần rồi nín bặt, Ngôn Khanh mắt nhìn mũi mũi nhìn tim ngồi im, đáy lòng thầm rơi lệ.

Rốt cuộc, là môi mốc làm sao đây? Chuyện thi giữa kỳ còn chưa kịp mở miệng đã đắc tội với Nguyên soái ca, không chỉ vậy hai người bây giờ còn có thể bị “phơi thây nơi hoang dã”, cái gì gọi là không ăn trộm được gà còn bị mất nấm gạo, xem như hôm nay mình đã hoàn toàn cảm nhận được.

“Vậy bây giờ nên làm cái gì đây? Thầy Nguyên trên xe không có GPS sao?”

Dứt lời, ánh mắt phóng sang càng lúc càng sắc bén, Nguyên soái ca đen mặt: “Bộ em chưa từng nghe chuyện dùng dụng cụ dẫn đường đi ra biển sao? Không có! Đến phía trước tìm người hỏi đường”. Nói xong, Nguyên soái ca tựa hồ nhớ tới chuyện gì đó bỗng hơi dừng lại, lại ký quái mà bồi thêm một câu: “Hy vọng là lại không gặp phải người giống như em chỉ đường lung tung”.

Ngôn Khanh nghe vậy tim bỗng lộp độp một tiếng, quả nhiên, lão Nguyên đồng chí đến giờ còn chưa quên chuyện kia, lại còn nhớ rất rõ, ghi tạc trong lòng.

“Chuyện, chuyện lần đó chỉ do ngoài ý muốn!”. Ngôn Khanh cứng lưỡi giải thích, “À, em thừa nhận đùa anh là lỗi của em, nhưng mà nếu như lúc ấy em biết anh vội vàng tới lớp học, em tuyệt đối sẽ không chỉ đường lung tung. Hơn nữa, em thật không có cố ý, em… chính em còn không tìm thấy khoa cơ bản”.

“Oh?” Nguyên Sở Thiên cong mắt, cười như con hồ ly, “Ý của bạn học Ngôn Khanh là, em học hết một học kỳ con chưa biết đường đến khoa cơ bản?”

Ngôn Khanh nghẹn lời, hoàn toàn không biết nên nói gì.

Hôm nay, hai người dừng hỏi đường suốt nên mới tìm được đường về thành phố, Ngôn Khanh vốn nghĩ đến chuyện đã hoàn toàn đắc tối với Nguyên soái ca, chiều thứ sáu bỗng nhận được một mail lạ. Trong file đính kèm, là file word trọng tâm ôn tập môn ‘Ngôn ngữ học khái luận’. Ngôn Khanh rất kinh ngạc, cũng bừng tỉnh đại ngộ – hóa ra lão Nguyên cũng là một tên mù đường giống mình. Nên bây giờ mới ‘hối lộ’ tài liệu ôn tập là muốn cô giúp hắn giữ bí mật.

Dù sao, con trai mà mù đường, thật sự rất mất mặt.

P4

Tháng tư trời trong, cảnh sắc xinh đẹp, mây xanh gió mát, hơn nữa lại còn mới thi giữa kỳ xong, sinh viên đại học G không cần phải lo lại ôm sách thức đêm trên gương mặt đều lộ ra nụ cười hạnh phúc, ngoại trừ Ngôn Khanh.

Mấy tiếng trước, Ngôn Khanh vừa nhận được tin tức: điểm thi môn ‘Ngôn ngữ học khái luận’, có thể dùng bốn chữ để hình dung chính là – huyết quang một mảng.

Có đến hơn bốn mươi phần trăm không đủ điểm, người đạt đủ điểm đa phần là sáu bảy mươi điểm, mà còn bất hạnh là, trong mấy người cao điểm sau khi sàng lọc lại, mình còn hơn người đứng vị trí thứ 2 những 11 điểm chiễm chệ đứng đầu bảng. Nghĩ tới cái chuyện ‘đứng đầu bảng’, Ngôn Khanh khóc không ra nước mắt, trong hai mươi năm cuộc đời của cô, đây là lần đầu tiên đứng nhất vui đến không dậy nổi. Kết quả này… không phải đều là do cái tài liệu ôn tập chết tiệt kia sao.

Sau khi nhận được tài liệu ôn tập của Nguyên Sở Thiên, Ngôn Khanh giữ vững nguyên tắc “một mình vui vẻ không bằng mọi người cùng vui”, đem tài liệu phát tán thiên hạ. Các sinh viên đang lo hết cách như nhận được báu vật, lập tức tiệm photocopy vội vàng động tay động chân, mấy tư liệu photo đều là môn này.

Nhưng mà…

Khủng bố chính là chỗ “nhưng mà” này, lúc vào phòng thi cầm điều thi, tất cả đều hoàn toàn cháng váng…

Vui lòng tóm tắt giá trị ứng dụng của môn Ngôn ngữ học khái luận.

Vui lòng cho ba ví dụ phân tích giá trị khách quan của ngôn ngữ.

Vui lòng…

Đề thi sao lại không giống như trong tài liệu ôn thế này? Nhất thời, các sinh viên thức đêm đoán đề và vất vả làm phao đều ngã ngửa. Sau khi thi xong Ngôn Khanh tự biết mình bị đùa giỡn, dậm chân đấm ngực giải thích với các bạn, các sinh viên cũng không trách cứ gì, chỉ an ủi nói “không có gì”, “bất quá thì có điểm chuyên cần kéo lên thôi”, “tìm sai tài liệu cũng không phải lỗi của cậu”.

Chỉ là, bây giờ vị trí đầu bảng trên tay Ngôn Khanh lại biến thành củ khoai langg phỏng tay, khiến cô và các bạn tạo nên khoảng cách. Cô rất muốn giải thích, bởi vì bình thường trên lớp lão Nguyên hay gọi cô lên trả lời câu hỏi, không có việc gì lấy cô ra làm trò đùa, nên trong môn học này Ngôn Khanh mới đặc biệt chăm chỉ, cho nên mới không cẩn thận thi được điểm cao. Nhưng trước khi thi, cô cũng thật sự giống như mọi người, cũng cho là nội dung thi sẽ nằm trong tài liệu ôn.

Các bạn có tin không? Ngôn Khanh còn có chút không dám tin bản thân mình.

Quanh quẫn ở dưới lầu ký túc xá, Ngôn Khanh cắn răng cũng không dám đi lên, bọn Miên Miên sẽ nghĩ cô thế nào đây? Có cảm thấy rằng cô là…

“Đi, đi tìm cậu ấy ngay!”. Ngôn Khanh đang miên man suy nghĩ, lớp trưởng Tiểu Đồng và Miên Miên dẫn theo một nhóm người do dự bước ra. Ngôn Khanh giật mình, nép mình vào rừng cây nhỏ bên cạnh ký túc xá yên lặng lắng nghe. Qua khe hở của lá cây, cô chỉ nhìn thấy một đám người đã ra tới cửa ký túc xá, Miêm Miên còn đang tranh cãi với Tiểu Đồng.

“Các cậu đừng kích động, có lẽ là nhầm lẫn thôi”.

“Đúng vậy, dĩ nhiên là nhầm lẫn rồi”, nữ sinh đứng ở bên cạnh Tiểu Đồng cất cao giọng nói, “Nhầm lẫn chính là chúng ta lại đi tin lời Ngôn Khanh, tin tài liệu cậu ấy đưa cho chúng ta! Cậu ấy thật quá đáng, dù có muốn đạt điểm cao, thì cũng đừng có dùng cái thủ đoạn kéo người ấy xuống nước như vậy chứ, rất không biết xấu hổ”.

Chung quanh đều trở nên ồn ào.

“Không đúng không đúng”, Miên Miên lắc đầu như trống bỏi, “Khanh Khanh bình thường như thế nào các cậu không biết sao? Cậu ấy không phải người như vậy, hơn nữa lúc đầu cũng là lớp trưởng bọn cậu tự tìm cậu ấy nhờ hỏi đề mà”.

Tiểu Đồng đẩy nữ sinh bên người ra, sắc mặt trắng bệch, “Đúng, là bọn mình tìm cậu ấy hỏi đề. Nhưng Miên Miên, nếu thật sự là hiểu lầm, vì sao đến điểm thi của cậu cũng kém như vậy, toàn hệ chỉ có mỗi cô ấy đứng đầu?”

Mấy câu tranh chấp qua lại của mọi người, Ngôn Khanh cũng không nghe rõ nữa. Đi theo đường mòn bí mật trong rừng cây, Ngôn Khanh lặng lẽ rời khỏi tòa nhà ký túc xá, trong lòng rầu rĩ, lại không rơi nỗi nước mắt. Nhớ tới lúc trước còn cười giỡn cả một đám, Ngôn Khanh bỗng cảm thấy hoảng hốt. Mặc dù cô thi cao điểm, mặc dù cô lấy sai tài liệu, nhưng mọi người sao lại nghĩ cô như vậy? Cô là cái loại người vì thành tích mà không từ thủ đoạn sao? Thành tích tốt lại không thể làm cơm ăn… ừ thì, thành tích tốt cuối kỳ có thể lấy học bổng, có lẽ bọn Tiểu Đồng đều nghĩ cô như vậy.

Thế nhưng, hiện tại nên làm gì bây giờ? Cùng một khoa, cùng một ký túc xá, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, cô không có khả năng tránh bọn họ cả đời được, nhưng hiện tại cô có giải thích như thế nào thì bọn họ cũng sẽ không nghe, chưa nói là sau này, cô còn phải chịu cuộc sống bị khinh bỉ, bị chỉ trỏ nữa?

Ngôn Khanh vừa nghĩ vừa đi lang thang không mục đích trong trường học, không muốn quay về ký túc xá, vậy thì đi đâu? Thở dài, xa xa bỗng có một cơn gió nhẹ thổi tới, pha lẫn mùi vị tươi mát của rặng liễu bên hồ. Bên hồ? Rặng liễu? Ngôn Khanh sợ sệt ba giây, cúi đầu nhìn bốn phía hết một vòng, rốt cuộc… trên trán hiện lên ba sợi hắc tuyến.

Đã biết đây là, ở đâu?

P5

Đại học G có ba phong cảnh rất nổi tiếng: một là tòa nhà khoa cơ bản, chi phí tốn hàng triệu, to lớn đồ sộ, óng ánh như hình một đĩnh vàng; hai là cây bạch quả trăm năm ở phía cổng bắc của trường, nghe đồn chỉ cần đứng dưới tàng cây chăm chú cầu nguyện, người nhà có thể khỏe mạnh trường thọ như cây cổ thụ này; cái còn lại thứ ba chính là Tâm nguyệt hồ – nổi tiếng ở thành phố G thậm chí là khắp cả nước.

Phong cảnh ở Tâm nguyệt hồ mê đắm, tú lệ muôn vàn, thế nhưng, so với những hồ nước khác, Tâm nguyệt hồ cũng không có gì độc đáo. Mà nguyên nhân tạo nên danh tiếng đích thực của Tâm nguyệt hồ, chính là “Mê Kiều” trong hồ. Mê Kiều tên như ý nghĩa chính là hành lang cầu dễ dàng khiến cho người ta lạc đường. Tục truyền Mê Kiều có 108 nhánh, cộng với 22 cái nah2 thủy ta, khúc khúc chiết chiết, trăm chuyển ngàn tràng, là một đại mê cung trên mặt hồ.

Chuyện mà mỗi tân sinh viên đại học G sau khi nhập học muốn làm, chính là kéo nhau đi lĩnh giáo lợi hại của Mê Kiều, nếu có thể thuận lợi “thông quan”, mọi người nhất định phải đi ăn mừng. Nếu không được, sẽ theo chỉ dẫn trên cầu đến bến đò – chỗ đó có một con thuyền nhỏ có thể tự do đi vào bờ.

Đối với hoạt động giải trí này, kẻ mù đường như Ngôn Khanh chưa bao giờ dám tham gia, nhưng hôm nay trời xui đất khiến thế nào, đông rẽ tây quẹo, chưa tới một lát đã mất phương hướng. Càng bi thảm hơn là, không biết vì nguyên nhân gì, thuyền nhỏ ở bến cũng không thấy bóng dáng.

Sau khi qua giữa trưa, mặt trời dần dần xuống núi, rất có dấu hiệu sắp mưa, Ngôn Khanh ngồi trong đình khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy mình gặp xúi quẩy. Trời mưa tức là không có người đến, mà không có người đến thì không có người để hỏi đường, không hỏi được đường thì chắc ăn sẽ bị nhốt ở chỗ này.

Định gọi điện thoại cho Miên Miên, nhưng lại không biết giải thích chuyện tài liệu với cô ấy thế nào, ngay tức khắc, Ngôn Khanh ngồi xổm trong đình, rất có cảm giác tuyệt vọng của “trời muốn tuyệt đường ta”. Đang nghĩ không biết làm sau, Ngôn Khanh bỗng nghe phía sau truyền đến một loạt tiếng bước chân vụn vặt, vui mừng quay đầu lại, thoáng chốc lại đau buồn đến cực điểm.

Người này không phải ai khác, chính là cái tên Nguyên Sở Thiên hại cô mất hết danh dự.

Lão Nguyên chậm rãi bước vào đình, thấy gương mặt Ngôn Khanh cứ như sắp khóc tới nới, cũng ngạc nhiên không thôi. “Em làm sao vậy?”

Ngôn Khanh nghẹn nghẹn nước miếng, ngửa mặt lên trời thét dài: “Trước kia có người từng nói, nếu bạn là người mù đường, đừng chán nản, không chừng lúc bạn lạc đường biết đâu lại gặp được bạch mã hoàng tử của chính mình. Cho dù không có hoàng tử, ít nhất con ngựa trắng cũng có thể dẫn bạn ra ngoài. Chỉ là em không ngờ được, ngay lúc này mà ông trời cũng muốn đùa với em, không có hoàng tử, không có ngựa trắng, mà lại còn để cho em gặp một cái tên mù đường. Hu hu~”

Lão Nguyên nghe thấy từ ngữ mà mình không dễ tha thứ nhất, không phát hoả, mà còn nhẫn nại hỏi lại: “Câu này là ai nói?”

“Em nói đấy”.

“…”.

Trầm mặc một lát, lão Nguyên mới ôm trán nói: “Ai nói là em gặp được anh? Là anh đặc biệt bước đến tìm em”.

Ngôn Khanh nghe xong lời này chớp chớp đôi con ngươi lấp lánh, ngừng khóc.

Nguyên Sở Thiên nheo mắt: “Vì chuyện tài liệu, nên hận chết anh chứ gì?”

Ngôn Khanh im lặng, cúi đầu không thèm lên tiếng. Hận, sao chỉ có biểu đạt tâm trạng mãnh liệt của mình lúc này chứ? Ít nhất cũng phải dùng “hận đến n lần” mới đủ thổi!

“Chuyện tài liệu, thật là do anh cố ý”. Lão Nguyên nhìn về phía xa, rủ rỉ nói tiếp, “Gần đây anh phụ trách phỏng vấn một hạng mục lớn, cần một đệ tử làm trợ thủ. Việc này anh đã thương lượng với hiệu trưởng, ông ấy đề nghị anh tham khảo rồi đánh giá thành tích tổng hợp của bọn em”.

Nghe vậy Ngôn Khanh bỗng hiểu ra, “Cho nên, anh mới cố ý để bọn em hiểu lầm tài liệu mới chính là đề thi? Bình thường bài chuyên ngành không vững chắc, bởi vì học tủ cho nên khi vào phòng thi liền lộ nguyên hình, mà chân chính học đi đôi với hành thì…”

Ngôn Khanh trừng to mắt nhìn Lão Nguyên chằm chằm, chỉ thấy người này hơi vuốt cằm nói: “Anh nghĩ, anh đã bước nào chọn được người rồi”.

Ngôn Khanh cẩn thận suy đi rồi lại ngẫm lại, đây không phải là… vật cực tất phản sao? Ý của Lão Nguyên là…

“Anh muốn em đến Đài truyền hình làm trợ thủ của anh, phải không?”. Đến đài truyền hình thực tập đấy, đây là giấc mộng của rất nhiều sinh viên khoa Hán ngữ đấy.

“Ừm ~ lần sau lên lớp anh sẽ giải thích rõ chuyện tài liệu với mọi người”, Nguyên Sở Thiên khan khan giọng, nhíu mày nói: “Bất quá trước hết em phải thu hồi lại cái lý luận gì mà bạch mã hoàng tử của em lại đã, ai nói với em là lạc đường mà gặp được kẻ mù đường thì nhất định sẽ chén đủ?”

“Có ý gì?”.

“Anh tới làm ký hiệu”.

“Woa, Lão Nguyên anh quả thực chính là thiên tài; anh là thần tượng của những người mù đường!”

“… Câm miệng”.

P6

Đêm nay, Ngôn Khanh mơ một giấc mơ kỳ quái, rất kỳ quái.

Trong mộng, cô với Lão Nguyên trên đường đi phỏng vấn người nào đó lại bị lạc đường, nhưng lúc này, khi bọn họ xuyên qua các con phố lớn ngõ nhỏ, Ngôn Khanh không có chút gì sợ hãi. Có lẽ, đâu phải ai mù đường gặp được bạch mã hoàng tử dẫn mình ra mê cung mới được gọi là hạnh phúc, một lớn một nhỏ hai kẻ mù đường tay trong tay bị lạc quanh co khúc chiết xung quanh tảng đá biển báo, cũng… không tồi.

Nắm tay nhau, cùng lạc đường*. Có lẽ, chính là ý này, hắc hắc!

(*) Nguyên văn câu này là: Chấp tử chi thủ (nắm tay nhau), dư tử đồng “mê” (dư là cùng, mê là mê đắm, say mê.

(hoàn)

 

Advertisements

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s