Bạc hà đồ my lê hoa bạch

Bạc hà đồ mi lê hoa bạch – Chương 62


CHƯƠNG 62

Edit: Lâm Linh
Beta: H2O

 

Có người nói, nhân sinh giống như trèo đèo lội suối, chỉ cần vượt qua ngọn núi trước mắt là có thể đến nơi bản thân muốn đến. Mà tôi lại luôn gặp phải khó khăn, vất vả trên chặng đường của mình, hễ vượt qua được một ngọn núi cao thì lại có một ngọn núi cao hơn nữa sừng sững trước mắt.

 

Cho nên tôi nghĩ, tôi không cần biết mình sẽ đi đến đâu, mà chỉ cần kiên định, tự mình vượt qua mọi ngọn núi. Chỉ cần có lòng tin, tôi chắc chắn sẽ làm được tất cả.

 

 

Mỗi buổi sáng, trong lòng tôi đều tràn đầy hi vọng con báo sẽ tỉnh lại. Từng động tác, từng câu nói mê của con báo đều có thể khiến tôi vui mừng cả nửa ngày, tuy rằng từ đó đến giờ hắn vẫn chưa tỉnh lại… Chạng vạng mỗi ngày, nhìn ráng chiều diễm lệ nhuộm đỏ nửa bầu trời, cùng vầng thái dương nặng nề lặn xuống, tôi đều tự nhủ với mình: “Ngày mai, ngày mai nhất định hắn sẽ tỉnh lại”.

 

 

Nhưng mà, ngày mai hồi phục được một phần, thì phong ba lại nổi…

 

 

Xảo Na tựa hồ không hiểu được nỗi khổ tâm của tôi, hễ rảnh rỗi lại tới nói chuyện ríu rít với tôi như trước. Bởi vì rào cản ngôn ngữ, nhiều lúc chúng tôi cứ ông nói gà bà nói vịt. Có một lần nàng kéo áo tôi, nói muốn đi “Đánh hài tử”. Tôi vừa nghe đã vô cùng sợ hãi, tôi không biết hóa ra nơi này có bạo lực gia đình, lại còn là hội đồng, lập tức dùng lời lẽ chính nghĩa cự tuyệt nàng, đồng thời dạy dỗ nàng một phen. Nàng không rõ vì sao tôi lại căng thẳng với nàng như vậy, sợ tới mức nước mắt tuôn trào.

 

 

Sau này, tôi mới biết được trong ngôn ngữ của bộ tộc này, “Hài tử” không phải là “Đứa nhỏ” như tôi nghĩ, mà là “Giày dép”. Còn “Đánh” có nghĩa là “Rửa”.

 

 

Những chuyện xấu hổ như thế không chỉ xảy ra một hai lần. Thường là vào mỗi tối, câu chuyện về tôi sẽ được truyền đến từng nhà trong nhà lầu, trở thành trò cười cho mọi người trên bàn ăn.

 

 

Tuy rằng giữa chúng tôi có rào cản ngôn ngữ, nhưng mọi người đối xử với tôi rất nhiệt tình, trước sau như một. Mỗi lần thấy tôi đều hồ hởi chào hỏi, vui sướng hoa chân múa tay nói chuyện cùng tôi. Dần dần, tôi đã học được một vài từ ngữ đơn giản, cuối cùng cũng biết bộ tộc này tên là Vọng Nguyệt Tộc. Bởi vì thờ thần Mặt Trăng, cho nên mỗi dịp trăng tròn đều tiến hành tổ chức lễ Bái Nguyệt Tế Tự. Bọn họ tựa hồ đời đời đều sinh sống ở đây, tự cung tự cấp, không giao tiếp với ngoại tộc, hình như cũng không hề biết đến sự tồn tại của bất kì ngoại tộc nào. Toàn bộ thế giới của bọn họ là một ngọn núi, một nhà lầu, một con suối, một ngày hội trăng rằm. Đơn giản mà tốt đẹp, suy nghĩ hồn nhiên đến khó tin.

 

 

Cha của Xảo Na là tộc trưởng đương nhiệm của Vọng Nguyệt Tộc, phụ trách mọi việc lớn nhỏ. Mọi người đều gọi ông ấy là “Xảo Ba”. Mỗi ngày, trời còn chưa sáng, đàn ông trong tộc đã đi ra ngoài săn bắn kiếm ăn, phụ nữ ở nhà quán xuyến việc nội trợ, làm vài việc thủ công như đan lát, thêu thùa, dệt vải,… Đến chạng vạng, phu quân của họ trở về, Xảo Ba tổng hợp lại thu hoạch trong ngày của mọi người, rồi phân chia đồng đều cho mỗi hộ gia đình.

 

 

Bọn họ chưa bao giờ hỏi về lai lịch của tôi và con báo, đều nhận định chúng tôi là khách đến từ ánh trăng. Mà bọn họ hình như rất hâm mộ mái tóc bạc của con báo, vì màu sắc của nó giống với ánh trăng, nên càng khẳng định chắc chắn về giả thiết lai lịch của chúng tôi.

 

 

Tôi cùng con báo đã mang đến cho họ không biết bao phiền toái, cảm thấy thập phần có lỗi. Cho nên ngoài thời gian chăm sóc con báo, tôi luôn giúp các nàng làm vài việc vặt. Tuy nhiên lúc mới bắt đầu tôi thật sự rất vụng về. Lúc Xảo Ba nhìn thấy ngón tay bị cành cửi cứa đứt, cánh tay bị lồng hấp làm bỏng, hay làn da bị ánh mặt trời thiêu đốt, bong tróc của tôi, liền ngăn cản không cho tôi giúp đỡ nữa. Nhưng ông ấy lại không lay chuyển được một cô nương cứng đầu như tôi, sau lại thấy tôi đã có phần thành thạo hơn, cũng không hề cau mày phản đối nữa.

 

 

Những ngày an nhàn, tự tại tựa hồ trôi qua rất nhanh. Tôi cũng không biết bản thân đã ngây người ở lại đây bao nhiêu lâu, chỉ thấy trăng tròn rồi lại khuyết. Qua hai lễ Bái Nguyệt Tế Tự, về sau tôi mới biết đã qua hai tháng.

 

 

Đám trẻ nhỏ trong tộc cũng rất yêu quý tôi. Tôi thường xuyên đem lá chuối tây cắt nhỏ đưa cho bọn trẻ làm một ít đồ chơi, có khi tết thành quả cầu may mắn, có khi gấp thành ngàn con hạc, cũng có lúc làm thành một cái đèn lồng nhỏ. Bọn nhỏ đối với những thứ mới mẻ đó đều tràn ngập hứng thú, yêu thích. Cho nên mỗi lần vừa thấy tôi đến sẽ lập tức vây quanh, nài nỉ tôi làm vật này vật kia.

 

 

 

Hôm nay, Bát Mễ xin tôi làm cho nàng một con ếch nhỏ, tôi đồng ý. Lúc chạng vạng, tôi ngồi ở bên giường con báo, vừa nói chuyện cùng con báo, vừa lấy lá cây làm ếch, “Con báo, ta cuối cùng cũng học được cách làm bánh bao rồi. Tuy rằng nhìn không đẹp lắm, nhưng hương vị thật sự rất ngon, ngay cả Xảo Na cũng khen ta làm ngon lắm! Ngươi mệt lắm phải không? Đã ngủ lâu như vậy, ngay cả khối u sau gáy cũng tan mất, nhưng ngươi vẫn chưa tỉnh lại. Có lẽ, ngày mai ta nên bắt một con bò cái và vài thứ khác đến hù dọa ngươi mới được”.

 

 

 

“Ngươi biết không? Mỗi ngày ta mong mỏi nhất chính là khoảnh khắc mở mắt ra kia, nhưng sợ hãi nhất cũng là khoảnh khắc ấy… Ánh trăng nơi này rất đẹp, bọn họ còn nói ngươi là Nguyệt Thần. Nhưng ta biết ngươi chỉ là một đứa nhỏ ác liệt, cố chấp đáng sợ, luôn bắt nạt ta, trước kia như thế, bây giờ cũng vậy. Trước kia ta muốn ra khỏi cung, ngươi luôn tìm mọi cách không cho ta đi, ngươi còn luôn cười nhạo, trêu chọc ta. Đúng rồi, trồng nhiều bạc hà như vậy sẽ rất tốt sao? Khắp nơi đều một màu xanh mượt, cả ngự hoa viên bị người làm cho giống hệt cây cải dầu. Còn nữa, ngươi thích tóc bạc sao? Nếu thích có thể tìm người nhuộm cho ngươi, tại sao lại phải ép mái tóc đen đẹp như vậy thành màu trắng? Giống như bây giờ, ta hi vọng ngươi mở mắt ra, thì ngươi cứ nhắm nghiền hai mắt, chẳng phải đang muốn đối nghịch với ta sao?”.

 

 

Nói xong, cơn tức của tôi dâng lên tận cổ, tôi nhào vào người hắn, lấy tay kéo hai mí mắt hắn lên, muốn hắn tỉnh lại, nhưng tay tôi vừa buông ra, hai mí mắt kia lại nhanh chóng cụp xuống. Tôi lại kéo lên, hắn lại cụp xuống, kéo lên, cụp xuống, kéo lên, cụp xuống… Sau vài lần lặp đi lặp lại, tôi mệt mỏi, ghé vào ngực hắn, vỗ vỗ: “Con báo, ngươi có biết không? Ta rất sợ. Hôm nay ngươi bất tỉnh, ta có thể chờ ngày mai ngươi tỉnh lại, ngày mai ngươi chưa tỉnh, còn có ngày kia, ngày kia đi qua, còn có ngày kìa, ngày kìa đi qua, còn có ngày kìa nữa… Nhưng, khi nào thì mới là ngày cuối đây? Ta rất sợ phải chờ đợi từng ngày trôi qua, chờ đến hết đời mà ngươi vẫn chưa tỉnh lại…”

 

 

“Nhưng mà, làm sao có thể cứ như vậy mãi được? Ngươi còn rất nhiều điều chưa làm mà! Ngươi còn chưa từng nghe Tử Uyển gọi ngươi một tiếng ‘Phụ hoàng’… Làm sao ngươi có thể để thằng bé ở lại chỗ của tên yêu nghiệt Tử Hạ Phiêu Tuyết? Ngươi phải đóng vai hiệp sĩ Đồ Long, cứu thằng bé từ thoát khỏi động ma quái kia… Ngươi còn hứa sẽ đưa ta đi ra bờ sông Phiền Xuyên ăn măng, nhưng hiện tại đã qua mùa măng lâu rồi, măng đều đã già cả, ngươi tính mời ta ăn gậy trúc sao? Ta đâu phải là gấu trúc! Người còn đồng ý sẽ giúp ta tìm cho Độc Nhĩ một người bạn đời cơ mà, nó đã lớn tuổi như vậy, nếu ngươi không tỉnh lại nhanh một chút, nó sẽ từ kim trư biến thành lão niên tàn trư, sao ngươi lại nhẫn tâm thế được? …”.

 

 

Tôi nói năng lộn xộn, oán giận nghẹn ngào, giống như cực bất mãn với xã hội…

 

 

Một ngón tay lạnh lẽo, không hề báo trước chạm lên hai má của tôi, tiếp được một giọt nước mắt vừa mới rơi xuống.

Đọc tiếp tại ĐÂY

4 thoughts on “Bạc hà đồ mi lê hoa bạch – Chương 62

888 nàoooo!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s